Thứ Năm, 12 tháng 3, 2015

Ông Thayer bình luận về phát biểu của Ngoại trưởng Trung Quốc Vương Nghị .

 - Trong cuộc họp báo quốc tế hôm 8/3 tại Bắc Kinh, Ngoại trưởng Trung Quốc Vương Nghị đã có những phát ngôn ngang ngược, tuyên bố Biển Đông là “ao nhà”.


Ngoại trưởng Trung Quốc Vương Nghị trong cuộc họp báo quốc tế tại Bắc Kinh sáng 8/3. Ảnh: Chinanews.
Ngoại trưởng Trung Quốc Vương Nghị trong cuộc họp báo quốc tế tại Bắc Kinh sáng 8/3. Ảnh: Chinanews.
Hãng tin Chinanews (Trung Quốc) đưa tin, 10h sáng Chủ nhật (8/3, giờ địa phương), Ngoại trưởng Trung Quốc Vương Nghị đã tổ chức họp báo tại khu Media Center, Bắc Kinh, trả lời phỏng vấn về chính sách ngoại giao và những vấn đề đối ngoại của nước này.
Đáp lại câu hỏi của Chinanews rằng phải chăng là hoạt động bồi đắp các bãi đá và rạn san hô của Trung Quốc ở Biển Đông báo hiệu sự thay đổi trong chính sách của Trung Quốc ở khu vực này, ông Vương đã tái khẳng định là chính sách của Bắc Kinh không thay đổi.
“Trung Quốc triển khai xây dựng các hạng mục thiết yếu trên đảo/đá của mình, không nhằm vào và cũng không ảnh hưởng tới bất kỳ ai.
Chúng tôi không giống như ‘một số quốc gia’ chạy vào nhà người khác ‘xây dựng trái phép’ và cũng không chấp nhận bị người khác ‘chỉ tay năm ngón’ khi xây dựng trong chính sân nhà của mình.
Chỉ cần là những việc hợp pháp, hợp lý thì Trung Quốc hoàn toàn có quyền lợi thực hiện” – ông Vương Nghị nói trong cuộc họp báo.
Tuyên bố không úp mở này của ông Vương ngay lập tức hứng nhiều chỉ trích từ các chuyên gia và cộng đồng quốc tế.
Trả lời phỏng vấn của Đài phát thanh quốc tế Pháp (RFI), giáo sư Carlyle Alan Thayer – chuyên gia về Việt Nam và Đông Nam Á – đã không khỏi sửng sốt trước thái độ “thô bạo và ngạo mạn” của ông Vương.
“Nhận xét của ông Vương Nghị vừa thô bạo, vừa ngạo mạn.”
Ông Thayer cho biết thêm: “Tôi vô cùng kinh ngạc khi đọc thấy ý kiến ​​của Ngoại trưởng Trung Quốc, được đưa ra vài hôm trước ngày kỷ niệm 27 năm cuộc tấn công của Hải quân Trung Quốc vào tàu hậu cần Việt Nam ở khu vực quanh Đá Gạc Ma ngày 14/3/1988…
Trong thực tế, Trung Quốc đã chiếm ‘nhà của người khác’.
…Tuyên bố của ông Vương Nghị là một ví dụ về việc Trung Quốc sử dụng chiến tranh thông tin nhằm bóp méo sự thật lịch sử và luật pháp quốc tế”.
Ông Thayer cũng chỉ ra, đây là lần đầu tiên Trung Quốc công khai sử dụng cách gọi “nhà” và “sân” để nói về Biển Đông và cách dùng từ ngữ này cho thấy Bắc Kinh đang leo thang trong việc biện minh cho các hành động sai trái của mình.
“(Trung Quốc) chuyển từ việc khẳng định ‘chủ quyền lịch sử’ đối với các đảo và ‘vùng biển tiếp giáp’, sang việc tuyên bố quyền sở hữu không hơn không kém đối với với các thực thể như đảo đá, rạn san hô hay các bãi ngầm khác”.
Cũng theo giáo sư Carl Thayer, Trung Quốc âm mưu tiếp tục lôi kéo ASEAN vào “chuỗi các cuộc đàm phán vô tận” về Bộ quy tắc ứng xử và “bám” lấy yêu sách rằng Bản Tuyên bố về ứng xử của các bên ở Biển Đông (DOC) phải được thực hiện theo ý Bắc Kinh trước.
“Lời lẽ thô bạo của Ngoại trưởng Vương Nghị nhằm cô lập và hù dọa các thành viên ASEAN để buộc họ phải phục tùng.

Bắc Kinh đang hy vọng các thành viên ASEAN sẽ tiếp tục kiềm chế và khiến cho việc ‘tham khảo’ diễn ra bất tận” – ông Thayer nhận định.

Chủ Nhật, 8 tháng 3, 2015

Sóng ngầm địa chính trị khu vực và lựa chọn của Việt Nam

( Trích sưu tầm) 
                                                                 Tác giả: Lê Hồng Hiệp
Xu hướng địa chính trị khu vực  
Một xu hướng địa chính trị khu vực đang ngày càng trở nên nổi trội, đó chính là việc Mỹ cùng các đồng minh ngày càng bất an trước sự trỗi dậy của Trung Quốc và việc nước này công khai thách thức trật tự khu vực, nhất là vị thế siêu cường dẫn đầu của Mỹ. Xu hướng này khiến cho khu vực nhiều khả năng sẽ bước vào một cuộc Chiến tranh Lạnh mới trong vòng khoảng 20 năm tới.
Về mặt lý thuyết, nếu Trung Quốc tiếp tục trỗi dậy và thách thức Mỹ, mâu thuẫn và xung đột giữa hai cường quốc là không thể tránh khỏi. Trái với thuyết “cân bằng quyền lực” (balance of power theory) cho rằng hệ thống quốc tế sẽ ổn định và hòa bình khi đạt được sự cân bằng giữa các trung tâm quyền lực chính, thuyết “chuyển giao quyền lực” (power transition theory) cho rằng một khi một cường quốc đang lên tiệm cận sức mạnh của cường quốc thống trị và khao khát giành vị thế bá chủ của cường quốc đó thì xung đột giữa hai bên là không thể tránh khỏi. Chỉ sau khi cường quốc đang lên bị kiềm chế hoặc đánh bại (giữ vững nguyên trạng) hoặc cường quốc bá chủ bị lật đổ (thiết lập nguyên trạng mới) thì hệ thống quốc tế mới lại đạt được thế cân bằng và ổn định. Quy luật này đã được chứng minh nhiều lần trong lịch sử, và sẽ tiếp tục là logic trường tồn của chính trị hiện thực trong quan hệ quốc tế.
Về mặt thực tế, hiện nay cục diện địa chính trị khu vực đang dần đi theo hướng dự báo của thuyết “chuyển giao quyền lực”. Cụ thể, trong khi Trung Quốc (cường quốc đang lên) tìm cách mở rộng ảnh hưởng, tranh giành quyền lực với Mỹ (cường quốc thống trị), thì Mỹ đang âm thầm cố gắng tìm cách kiềm chế Trung Quốc, thông qua các chiến lược tiêu biểu như “tái cân bằng” quân sự sang tây Thái Bình Dương, đàm phán Hiệp định TPP với các nước trong khu vực mà không có sự tham gia của Trung Quốc; cải thiện và thắt chặt quan hệ với các nước đồng minh và đối tác, nhất là các nước láng giềng Trung Quốc; sử dụng các công cụ như luật pháp quốc tế và các thể chế quốc tế để kiềm chế và điều chỉnh hành vi của Bắc Kinh….
Hiện nay, giới chức Mỹ vẫn đang cố gắng thận trọng, tránh “tư duy Chiến tranh lạnh”, trong khi cố gắng can dự với Trung Quốc để xây dựng lòng tin, giảm căng thẳng. Tuy nhiên đây không phải là xu hướng lâu dài mà chỉ là ngắn hạn. Trước mắt Mỹ chưa sẵn lòng mạnh tay kiềm chế Trung Quốc như từng kiềm chế Liên Xô trước đây bởi quan hệ tốt với Trung Quốc đang mang lại cho Mỹ nhiều lợi ích, đồng thời Mỹ cần thêm thời gian để đánh giá xu hướng hành vi của Trung Quốc khi hiện nay Bắc Kinh dù có biểu hiện hung hăng và thách thức lợi ích của Mỹ nhưng sự thách thức đó chưa đủ lớn để đe dọa các lợi ích sống còn, nhất là vị thế bá chủ của Mỹ.
Vì vậy trong tương lai, mức độ kiềm chế của Mỹ và đồng minh đối với Trung Quốc sẽ biến chuyển tùy theo mức độ hung hăng và thách thức mà Trung Quốc theo đuổi trong chính sách đối ngoại của mình. Ngoài ra, về phía Mỹ, nếu trong cuộc bầu cử tổng thống năm 2016 một ứng cử viên Cộng hòa đắc cử thì nhiều khả năng Mỹ sẽ có một chính sách đối ngoại cứng rắn hơn, nhất là trong quan hệ với Trung Quốc.
Mặc dù có một khả năng là Trung Quốc do các vấn đề trong nước sẽ bị chững lại, thậm chí rối loại và suy yếu, không thể đủ sức “trỗi dậy” mãi mãi đủ để đe dọa vị thế của Mỹ, nhưng khả năng cao hơn là Trung Quốc sẽ tiếp tục vươn lên, dù chậm dù nhanh, để làm cho Mỹ và đồng minh cảm thấy bất an, lo sợ. Khi đó, một cuộc Chiến tranh lạnh Mới ở khu vực, như đã nói trên, là khó có thể tránh khỏi. Cuộc Chiến tranh lạnh Mới giữa Mỹ và Trung Quốc sẽ khác với cuộc Chiến tranh lạnh thế kỷ 20 giữa Mỹ và Liên Xô ở 4 điểm chính:
§           Chiến lược chứ không phải ý thức hệ: Cuộc cạnh tranh giữa Mỹ và Trung Quốc chủ yếu tập trung vào yếu tố lợi ích chiến lược chứ không phải ý thức hệ. Việc tập hợp lực lượng của hai bên sẽ dựa vào điểm đồng về lợi ích chiến lược chứ không phải ý thức hệ. Đây là đặc điểm chi phối 3 đặc điểm còn lại.
§           Ở cấp độ khu vực chứ không phải toàn cầu: Cuộc Chiến tranh lạnh này sẽ tập trung chủ yếu tại khu vực Châu Á – Thái Bình Dương mà ít có khả năng lan rộng ra toàn cầu bởi Trung Quốc không có một hệ thống đồng minh rộng lớn và lợi ích của Mỹ và Trung Quốc không mâu thuẫn lớn ở các khu vực khác.
§           Không phải giữa 2 khối nước cứng nhắc: Khác với Chiến tranh lạnh giữa Mỹ và Liên Xô khi hai bên dẫn đầu hai khối nước trải khắp 5 châu thì trong Chiến tranh lạnh mới sự đối đầu tập trung chủ yếu vào quan hệ giữa Trung Quốc và Mỹ. Nga, như đã nói ở trên, ít có khả năng tham gia cùng Trung Quốc thành một khối chiến lược để đối đầu với Mỹ và đồng minh.
§           Vai trò của tương thuộc kinh tế: Khác với Chiến tranh lạnh thế kỷ 20, trong cuộc Chiến tranh lạnh mới, sự tương thuộc kinh tế giữa Mỹ và Trung Quốc sẽ giúp kiềm chế bớt hành vi của hai bên, giúp hai bên dễ đối thoại với nhau để giải quyết bất đồng. Tuy nhiên do lợi ích địa chính trị được coi trọng hơn lợi ích kinh tế nên sự tương thuộc kinh tế sẽ không đủ ngăn cản Chiến tranh lạnh mới diễn ra. Viễn cảnh khả dĩ nhất là “kinh tế nóng, chính trị lạnh” giữa các cường quốc.
Vậy xu hướng địa chính trị khu vực này sẽ tác động như thế nào tới Việt Nam, và Việt Nam cần phải ứng phó ra sao?
Lựa chọn chiến lược của Việt Nam
“Lời nguyền địa lý” khiến Việt Nam luôn phải đối diện với những thách thức trong xử lý quan hệ với Trung Quốc. Trước một Trung Quốc lớn mạnh hơn nhiều lần, chiến lược Trung Quốc truyền thống của Việt Nam là ngoại giao hòa hiếu, trong đế ngoài vương, nhún nhường với Trung Quốc trong khả năng cho phép để giữ hòa bình và độc lập.
Nếu không có tranh chấp Biển Đông thì Việt Nam hiện nay sẽ có điều kiện thuận lợi hơn nhiều để duy trì một chính sách hòa hiếu cùng mối quan hệ ổn định, tương kính với Trung Quốc. Thế nhưng, với việc Trung Quốc ngày càng thực hiện các chính sách hung hăng và cưỡng ép, mà sự kiện Giàn khoan 981 là ví dụ điển hình, việc duy trì một chính sách ngoại giao hòa hiếu truyền thống như vậy với Trung Quốc đang ngày càng khó khăn, thậm chí phản tác dụng.
Chính sách của Việt Nam đối với Trung Quốc hiện đối mặt với hai lựa chọn căn bản: ưu tiên quan hệ hữu hảo với Trung Quốc hay ưu tiên chủ quyền quốc gia và toàn vẹn lãnh thổ?
Trong suốt chiều dài lịch sử đất nước, lựa chọn này luôn được đặt ra cho các nhà cầm quyền Việt Nam, và câu trả lời luôn rõ ràng: Chủ quyền quốc gia và toàn vẹn lãnh thổ là lợi ích quốc gia tối thượng. Đã có những lúc Việt Nam tỏ ra hòa hiếu, nhún nhường với Trung Quốc, nhưng đó là khi Trung Quốc không trực tiếp đe dọa chủ quyền quốc gia và toàn vẹn lãnh thổ của Việt Nam, hoặc sau khi Việt Nam đã đánh bại các cuộc xâm lược của các đội quân phương Bắc (ví dụ, Lê Lợi cấp thuyền và ngựa cho lính nhà Minh rút quân về nước, Nguyễn Huệ cho chôn cất tử tế lính nhà Thanh tử trận, gửi sứ thần sang nhận sắc phong và “tạ tội” với hoàng đế nhà Thanh…). Chưa bao giờ trong lịch sử Việt Nam lại nhún nhường, mềm yếu trước Trung Quốc khi Trung Quốc tìm cách xâm lược hoặc cưỡng ép, đe dọa… Việt Nam.
Hiện nay, đương nhiên chúng ta vẫn luôn coi chủ quyền quốc gia và toàn vẹn lãnh thổ là lợi ích tối thượng. Vấn đề đặt ra là chúng ta cần xác định Trung Quốc đang đe dọa Việt Nam đến mức nào để quyết định nên hòa hiếu, nhún nhường, hay cứng rắn với Trung Quốc. Nếu mối đe dọa Trung Quốc chưa lớn mà chúng ta quá cứng rắn thì sẽ gây căng thẳng không cần thiết, ngược lại nếu mối đe dọa lớn mà chúng ta nhún nhường, mềm yếu sẽ càng khuyến khích Trung Quốc lấn tới, làm phương hại lợi ích quốc gia.
Trong thời gian qua, xu hướng mối đe dọa từ Trung Quốc đang gia tăng là rõ ràng. Đặc biệt trong vấn đề Biển Đông, một loạt các hành động của Trung Quốc từ năm 2007 đến nay càng cho thấy rõ tham vọng độc chiếm Biển Đông của Trung Quốc. Các hành động như cắt cáp tàu Bình Minh 02, đưa giàn khoan 981 cùng lực lượng hộ tống hùng hổ vào vùng biển Việt Nam, xây dựng và mở rộng đảo nhân tạo… cho thấy cường độ hung hăng của Trung Quốc ngày càng tăng, và chủ quyền quốc gia và toàn vẹn lãnh thổ của Việt Nam trên Biển Đông đang bị đe dọa hơn bao giờ hết.
Trong tương lai gần, việc Trung Quốc đưa các giàn khoan xuống Trường Sa và bãi Tư Chính, thiết lập ADIZ trên Biển Đông, tăng cường quân sự hóa các điểm chiếm đóng, thậm chí tìm cách khống chế các tuyến đường biển của Việt Nam hay xâm lược các đảo của Việt Nam đang nắm giữ… là những khả năng không thể bị loại bỏ, nếu không muốn nói đó chỉ là vấn đề thời gian.
Trong bối cảnh đó, ngoài việc nâng cao nội lực về kinh tế, quốc phòng, xây dựng sự đoàn kết và đồng thuận trong cũng như ngoài nước, Việt Nam cần tranh thủ tận dụng các diễn biến địa chính trị khu vực để nâng cao vị thế chiến lược của mình, góp phần kiềm chế tham vọng của Trung Quốc. Đặc biệt việc mâu thuẫn giữa Mỹ và Trung Quốc đang dần gia tăng đang tạo cơ hội cho Việt Nam tăng cường quan hệ với Mỹ và các nước đồng minh và đối tác của Mỹ, nhất là những nước có chung nhận thức về mối đe dọa và lợi ích trên Biển Đông.
Vì vậy, như tác giả bài viết từng đề xuất, trong khi vẫn duy trì nguyên tắc “ba không” trên danh nghĩa, Việt Nam cần từng bước thắt chặt quan hệ chiến lược – an ninh với các quốc gia chủ chốt trong khu vực dưới dạng các “liên minh” mềm, không chính thức, đặc biệt là với Hoa Kỳ và Nhật Bản, để có thể nâng cao vị thế chiến lược của mình trong quan hệ với Trung Quốc, nhất là trên hồ sơ Biển Đông.
Như đã lập luận trước đây, tranh chấp Biển Đông hiện tại gồm ba tầng nấc, với tầng nấc ngoài cùng đang trở nên ngày càng quan trọng là sự cạnh tranh chiến lược giữa Mỹ và Trung Quốc. Điều này biến Biển Đông trở thành một trong những “chiến trường” cho sự đối đầu giữa hai cường quốc. Một câu hỏi đặt ra là trong bối cảnh đó, Việt Nam có nên can dự vào cuộc đối đầu này để rồi trở thành “nạn nhân” của một cuộc đấu đá giữa các cường quốc hay không?
Một điều chúng ta phải chấp nhận đối mặt là với vị trí địa lý của mình, đặc biệt là do sự tham gia của chúng ta vào tranh chấp Biển Đông với các lợi ích đan xen, chồng chéo, chúng ta không thể và không nên đứng ngoài các diễn biến địa chính trị khu vực. Nói cách khác, làm sao để Việt Nam không bị ảnh hưởng bởi cuộc đối đầu đang tăng cường giữa Mỹ và Trung Quốc là một nhiệm vụ bất khả thi. Điều chúng ta có thể làm chỉ là làm sao hạn chế được tối đa các tác động tiêu cực của cuộc đối đầu này lên chúng ta mà thôi.
Để làm được điều này, không có cách nào khả dĩ hơn việc chúng ta chủ động can dự vào các diễn biến địa chính trị khu vực, góp phần định hình các diễn biến đó (nếu có thể), hoặc ít nhất nắm bắt được các thông tin, diễn biến, can dự vào ý đồ của các cường quốc để không phải trở thành kẻ ngoài lề, bị động đối phó, và rốt cuộc sẽ trở thành “nạn nhân” bị đem ra mặc cả trong ván cờ giữa các nước lớn như đã từng xảy ra trong lịch sử.
Hiện tại, trong vấn đề Biển Đông, Việt Nam có hai vũ khí quan trọng có thể khiến Trung Quốc e sợ, đó là các lựa chọn pháp lý và việc theo đuổi chính trị liên minh. Tuy nhiên, trong khi phát súng pháp lý chưa thật sự sẵn sàng và một khi bắn ra sẽ không thể thu hồi lại, thì theo đuổi chính trị liên minh là một biện pháp linh hoạt và hiệu quả hơn mà Việt Nam có thể thực hiện để răn đe Trung Quốc.
Thứ nhất, biện pháp này đánh vào tâm lý sợ bị bao vây, “ngăn chặn” của Trung Quốc. Trung Quốc sẽ không bao giờ muốn Việt Nam ngã vào tay một cường quốc đối địch, vì vậy nếu Việt Nam dịch chuyển theo hướng chính trị liên minh thì Trung Quốc sẽ phải cân nhắc trong hành động để không đẩy Việt Nam ra quá xa.
Thứ hai, chính trị liên minh không phải là một con đường một chiều. Cách dễ nhất để hình dung chính trị liên minh là một đường trục với hai thái cực đối diện, một thái cực (-1) là phù thịnh (bandwagoning), đi theo đối thủ, và thái cực còn lại (+1) là tham gia liên minh quân sự để cân bằng (balancing) lại đối thủ. Trong quan hệ với Trung Quốc, Việt Nam lý tưởng nhất là ở vị trí cân bằng (0), tuy nhiên tùy theo diễn biến quan hệ song phương và bối cảnh khu vực, chúng ta có thể điều chỉnh vị trí của mình trong khoảng từ -1 đến +1 cho phù hợp. Ví dụ, nếu Trung Quốc hung hăng, hiếu chiến, Việt Nam có thể điều chỉnh dần sang vị trí  +1, nhưng nếu Trung Quốc ôn hòa, xuống nước, Việt Nam có thể điều chỉnh dần về vị trí số 0. Như vậy chúng ta không nên lo sợ phá vỡ quan hệ với Trung Quốc vì chúng ta có thể điều chỉnh tùy theo tình hình. Điều chúng ta phải lo sợ hơn là mất lãnh thổ, thứ một khi đã rơi vào tay người khác sẽ khó có thể đòi lại được.
Thứ ba, do có sự linh hoạt như trên, nên Việt Nam nếu khéo léo có thể điều chỉnh từng bước đi trong chính trị liên minh để đáp lại các hành động của Trung Quốc. Trước mắt, nếu Trung Quốc tiếp tục đưa giàn khoan vào vùng biển Việt Nam, chúng ta có thể áp dụng lại chiến thuật như vừa qua, kiềm chế và kiên nhẫn đấu tranh để Trung Quốc rút, phục hồi nguyên trạng. Tuy nhiên nếu Trung Quốc lặp đi lặp lại hoặc leo thang, ví dụ không rút giàn khoan, đưa giàn khoan xuống khu vực Trường Sa/ Tư Chính, thiết lập ADIZ trên Biển Đông, hay thậm chí xâm lược các vị trí Việt Nam đang nắm giữ, thì Việt Nam cần ứng phó ra sao? Trong bối cảnh đó, Việt Nam cần phải có các bước chuẩn bị để khi Trung Quốc đi một nước cờ thì Việt Nam có thể đi được một nước tương ứng để đáp lại, tránh tình trạng Trung Quốc leo thang nhưng Việt Nam chỉ có một bài để đấu tranh. Với các nấc thang khác nhau như đã kể trên, chính trị liên minh giúp Việt Nam dự liệu trước các quân bài khác nhau để đối phó với Trung Quốc, bên cạnh chuyện đấu tranh trên thực địa.
Như vậy, trước bối cảnh Trung Quốc ngày càng có các hành động hung hăng mang  tính cưỡng bức trên Biển Đông, Việt Nam cần tận dụng các biến đổi địa chính trị khu vực để giành thế chiến lược có lợi cho mình. Trước mắt, Việt Nam cần thực hiện một số các biện pháp như cảnh báo Trung Quốc về hậu quả chiến lược nếu  tiếp tục có cách hành động cưỡng bức hoặc leo thang tranh chấp; làm việc cùng các quốc gia đối tác quan trọng (đặc biệt là Mỹ, Nhật, Ấn Độ, Philippines) để lập kế hoạch tăng cường các mối quan hệ song phương, nhất là trong lĩnh vực an ninh – quốc phòng, đồng thời lập kế hoạch các bước đi và nấc thang tiếp theo mà Việt Nam cần thực hiện để đáp lại các hành động gây hấn mới hoặc leo thang tranh chấp trên Biển Đông của Trung Quốc.
Tóm lại, Việt Nam chỉ có thể hòa hiếu với Trung Quốc nếu Trung Quốc tôn trọng độc lập chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ của Việt Nam. Nếu Trung Quốc dùng bạo quyền để cưỡng bức thì chúng ta không thể mềm yếu để rồi mãi mãi đánh mất chủ quyền quốc gia và toàn vẹn lãnh thổ vì một thứ “hữu nghị viễn vông”.
Trong khi tìm mọi cách cố gắng duy trì quan hệ hòa bình, hữu nghị, hợp tác và tương kính với Trung Quốc, chúng ta cũng nên sẵn sàng theo đuổi các mối quan hệ liên minh với các đối tác ở các lĩnh vực và mức độ khác nhau để đối phó với các mối đe dọa trên Biển Đông. Theo nghĩa đó, liên minh không nên được hiểu là đi với nước này để chống nước kia, mà là đi với nước nào để chúng ta có thể bảo vệ được tốt nhất lợi ích quốc gia của mình.
Lê Hồng Hiệp, vừa hoàn thành chương trình nghiên cứu sinh tiến sĩ tại Đại học New South Wales, Học viện Quốc phòng Australia, Canberra, là giảng viên tại Khoa Quan hệ quốc tế, Đại học KHXH&NV TPHCM, và là biên tập viên sáng lập và điều hành trang mạng Nghiencuuquocte.net.

Thứ Ba, 24 tháng 2, 2015

KINH NGHIỆM SỬ DỤNG MỘT PHƯƠNG PHÁP LÀM MẮT SÁNG RÕ HƠN,VÀ CHẬM LÃO HÓA .

       Cách đây hơn 10 năm,mắt tôi bị mờ dần,phải dùng kính lão mới đọc được sách,đọc lâu có cảm giác bị mỏi mắt. Đến B/V Mắt khám,B/S khuyên nên mổ vì mắt đã bị lão hóa,đã đến thời kỳ nên giải phẩu rồi ! Thời đó ,hầu hết việc mổ mắt thực hiện bằng tay,nên bệnh nhân phải rất cẩn thận thăm dò,tìm hiểu thật kỹ để chọn cho mình bs mắt giỏi .Tôi vốn rất nhát sợ phải mổ xẻ,nên cứ lưỡng lự chần chừ. 
      Một hôm,xem tivi,có chương trình truyền hình trực tiếp một vị giáo sư già,thầy thuốc đông y người Trung quốc tâm sự tại sao ông tưởng đã bỏ nghề bốc thuốc cho thiên hạ mà vẫn còn quay lại được với nghề. Ông tâm sự như sau : Mắt ông bị lão hóa và mờ dần cho đến ngày không còn nhìn thấy rõ nữa![ông không nói lý do vì sao không đi mổ mắt],ông không còn bốc được thuốc mà bệnh nhân đến với ông thì rất đông,họ thiết tha yêu cầu. Ông không nỡ bỏ họ,và quyết tâm tự cải thiện đôi mắt của mình bằng một số cách. Và cách sau đây đã giúp vị giáo sư sáng mắt trở lại ! Tôi rất chăm chú theo dõi ông thể hiện trên truyền hình : Ông ngồi nhìn thẳng về phía trước,đầu giữ không xoay,lắc , rồi đảo con ngươi theo chiều kim đồng hồ 30 vòng,sau đó lại đảo hai con ngươi ngược chiều kim đồng hồ 30 vòng. Mỗi ngày thực hiện 2-3 lần. Đồng thời mỗi ngày cũng thực hiện vài lần theo cách sau :Dùng 2 tay sạch day day nhẹ lên 2 mắt đã nhắm,rồi vuốt ra 2 bên thái dương,mỗi lần vài chục cái . Chỉ đơn giản có thế thôi ! Mắt giáo sư sáng rõ như cụ già bình thường ! 

     Tôi thích thú quá ,ngày hôm sau bắt chước thực hiện ngay. Nhưng tôi lại bổ sung thêm một điều mà không thấy giáo sư nói,đó là thỉnh thoảng tôi nhỏ thêm vài loại thuốc bổ mắt,vừa tác dụng chống khô mắt. Vì nghĩ mình chưa nặng quá như giáo sư và cũng lười,vài ba ngày khi nhớ mới làm 1 lần,chẳng thực hiện nghiêm túc như chỉ bảo của giáo sư,có khi 1 tuần mới thực hiện vài lần . Nhưng kết quả thật bất ngờ,và nó đến từ từ,không nhận ra . Tôi đọc sách không cần đến kính,đã bỏ kính nhiều năm nay rồi. Và bây giờ thấy sáng tỏ hơn mười năm về trước,hồi mà bs khuyên nên đi mổ mắt . Tôi xin tự thuật chuyện mắt của mình để các bạn già nghiên cứu làm thử,và hướng dẫn cho những người khác . 
                                                                 L.Q.Cảnh .






Thứ Năm, 22 tháng 1, 2015

Sự kỳ quái từ thảm kịch khủng bố 11/9/2001

SƯU TẦM
Hãy cùng cảm nhận sự kỳ lạ đến dựng tóc gáy ẩn chứa bên trong vụ khủng bố này, tất cả nằm ngoài khả năng giải thích của con người và khoa học.
Tất cả thực sự kỳ quái, điều kỳ quái nhất là ở phần cuối, nhưng hãy bắt đầu từ những dòng đầu tiên này trước…
- NEW YORK CITY có 11 chữ cái
- AFGHANISTAN có 11 chữ cái
- RAMSIN YUSEB (khủng bố đe dọa phá hủy tòa Tháp Đôi năm 1993) có 11 chữ cái
- GEORGE W. BUSH có 11 chữ cái


Có thể đây chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên, nhưng hãy theo dõi tiếp bên dưới…
- NEW YORK là tiểu bang thứ 11 của Mỹ
- Chiếc máy bay đầu tiên đâm vào tòa Tháp Đôi là chuyến bay số 11
- Chuyến 11 chở 92 hành khách và 9 + 2 = 11
- Chuyên 77 cũng đâm vào tháp đôi chở 65 hành khách và 6 + 5 = 11
- Thảm kịch xảy ra ngày 11 tháng 9 (lưu ý,ở Mỹ dùng định dạng tháng/ngày: 9/11) và cũng có nghĩa: 9 + 1 + 1 = 11
- Ngày này trùng với số điện thoại khẩn cấp 911 và … 9 + 1 + 1 = 11
Nếu đấy cũng vẫn là sự trùng hợp ngẫu nhiên thì chúng ta hãy cùng đọc tiếp và cảm nhận…
- Tổng số nạn nhân bên trong tất cả các máy bay bị cướp là 254 người và điều này nghĩa là: 2 + 5 + 4 = 11
- Ngày 11/9 là ngày thứ 254 trong năm dương lịch. Lại là 2 + 5 + 4 = 11
- Madridbombing (bi kịch Madrid) xảy ra vào ngày 2004/03/11 tức là 911 ngày sau biến cố Tháp Đôi và 2 + 4 + 3 + 1 + 1 = 11
Và giờ đây, mọi thứ mới thực sự trở nên hoàn toàn kì lạ nếu ko muốn nói là kì quái…
- Biểu tượng của Mỹ được công nhận nhiều nhất, bên cạnh những ngôi sao và lằn kẻ, chính là chim đại bàng. Và sau đây là trích đoạn từ Kinh Cô – ran, sách kinh thánh Hồi Giáo:
“Vì đã được ghi chép rằng, một đứa con trai của Ả rập Xê-út sẽ đánh thức một con đại bàng. Cơn thịnh nộ của con đại bàng sẽ được cảm nhận trên khắp các vùng đất của Allah trong khi một số người run sợ trong tuyệt vọng sẽ vẫn vui mừng: cơn thịnh nộ của con đại bàng sẽ làm sạch các vùng đất Allah và có được hòa bình”

Đây là đoạn số 9.11 trong kinh Cô-ran
Bạn vẫn chưa tin và chỉ cho rằng cũng là một trùng hợp ngẫu nhiên?
Hãy thử làm theo điều này, mất 1 phút thôi. Tôi đã làm, và tôi đã…
Mở Microsoft Word ra và làm như sau:
- Đánh chữ hoa Q33 NY . Đây là số hiệu chuyến bay của chiếc máy bay đầu tiên đâm vào tòa Tháp Đôi
- Thay đổi kích thước font chữ lên 48 (hoặc to hơn càng tốt, để xem cho rõ)
- Thay đổi định dạng font chữ là Wingdings… và giờ bạn đang nghĩ gì thế???
                                                                                                 Theo Bian

Thứ Tư, 21 tháng 1, 2015

Khai thác dầu đá phiến





Xin chia sẻ cùng các bạn một video clip tìm hiểu về kỹ thuật khai thác xăng dầu từ đá phiến của Mỹ.
Mời các bạn xem qua để mở rộng sự hiểu biết về kỹ thuật mới mà Hoa Kỳ đã làm thay đổi giá dầu trên thế giời, và làm thay đổi cán cân quyền lực thế giới về sức ép của xăng dầu.
Trước nay chỉ đọc được các bài viết lý thuyết về kỷ thuật khai thác xăng dầu từ đá phiến nên cũng khó hình dung và nắm bắt rõ vấn đề, hôm nay được xem video này thấy tận mắt các quy trình công nghệ khai thác dầu từ đá phiến thì như người mù được điểm nhản. Quả thật bội phục trí tuệ của nhân loại....  

Quá trình khai thác dầu đá phiến bằng phương pháp thủy lực phân rã

Thứ Hai, 19 tháng 1, 2015

Quận Cam ( Mỹ ) đưa tiếng Việt vào chương trình giảng dạy

Học sinh tại một trường mẫu giáo ở thành phố Westminster, quận Cam, Mỹ, sẽ được học tiếng Việt như ngôn ngữ thứ hai theo một chương trình giảng dạy mới. 

Một giờ học tại trường DeMille, Westminster. Ảnh: Ocregister
Một giờ học tại trường DeMille, Westminster. Ảnh: Ocregister
Theo Ocregister, các tiết học hàng ngày ở trường DeMille sẽ được dạy bằng cả tiếng Anh và tiếng Việt. Giới chức cho hay chương trình song ngữ mới này sẽ bắt đầu vào mùa thu tới, nhằm trang bị tốt hơn cho các học sinh khả năng cạnh tranh toàn cầu.
"Trong xã hội toàn cầu ngày nay, việc nói ngôn ngữ thứ hai không phải là hiếm, đó là một điều cần thiết", Jamison Power, một quan chức giáo dục, nói. "Nhiều học sinh ở châu Á và châu Âu cũng đã nói ít nhất hai ngôn ngữ. Chúng ta cần thêm các chương trình như thế ở quận Cam".
Các học sinh của trường DeMille không cần phải biết trước tiếng Việt và sẽ được các giáo viên đã trải qua đào tạo đặc biệt về tiếng Việt giảng dạy. 
Hiện chỉ có ba trường trên toàn nước Mỹ có chương trình song ngữ Anh-Việt tương tự. Đó là các trường ở Texas, Oregon và Washington.
DeMille được chọn để áp dụng chương trình này bởi ngôi trường nằm sát Little Saigon, cộng đồng người Mỹ gốc Việt lớn nhất. Lượng học sinh của trường những năm gần đây bị sụt giảm, do đó giới chức cũng hy vọng chương trình song ngữ sẽ giúp DeMille thu hút nhiều học sinh hơn. 
Trường sẽ tổ chức hai lớp học tiếng Việt với 30 em mỗi lớp. Westminster dự kiến mở rộng chương trình lên lớp một vào năm sau để nhóm học sinh đầu tiên này được tiếp tục học tiếng Việt. 
Các trường học khác ở Mỹ đã áp dụng chương trình song ngữ với tiếng Tây Ban Nha và tiếng Trung nhiều năm nay.
Anh Ngọc

Chủ Nhật, 18 tháng 1, 2015

Những bí ẩn kinh ngạc trong lăng mộ Võ Tắc Thiên.

 Càn Lăng được coi là lăng mộ bí ẩn nhất Trung Hoa cho đến hiện tại.

Lịch sử Trung Quốc có tới 231 vị hoàng đế, tuy nhiên, chỉ có một nữ hoàng, chấp chính như hoàng đế, đó là Võ Tắc Thiên. Vị nữ hoàng này gây nhiều tranh cãi nhất trong lịch sử Trung Quốc.

Võ Tắc Thiên cùng chồng, là hoàng đế Đường Cao Tông được táng trong Càn Lăng, ở tỉnh Thiểm Tây, thuộc tây bắc Trung Quốc.

Võ Tắc Thiên (624-705) tên thật là Võ Chiếu, vốn là tì thiếp của hoàng đế Đường Thái Tông. Đường Thái Tông qua đời, bà trở thành phi tần của Đường Cao Tông, tức con của Đường Thái Tông. Sủng ái vợ, vị vua này đã đưa bà lên làm hoàng hậu.
clip_image001
Lăng mộ Võ Tắc Thiên 

Chồng qua đời, bà nắm quyền bính. Tuy đương thời chỉ trích việc làm vợ của cả bố lẫn con, lại hoang dâm vô độ, nhưng bà thực sự là người tài. Bà biết sử dụng nhân tài, khiến đất nước Trung Hoa thịnh trị trong suốt 16 năm cầm quyền của bà.

Càn Lăng hiện là một trong số ít lăng mộ còn nguyên vẹn. Càn Lăng nằm ở núi Lương Sơn. Nhìn từ xa, lăng mộ khổng lồ gồm dải núi như người đàn bà nằm ngủ.

Càn Lăng được xây dựng suốt 30 năm, bắt đầu từ năm 638. Đường vào Càn Lăng được bố trí bởi 103 tượng đá, trong đó có 61 tượng biểu trưng cho các bộ tộc khác nhau của Trung Hoa. Điều đáng chú ý là 61 tượng các bộ tộc đều mất đầu bởi những nhát chém.

Hiện chưa có sự lý giải cho việc này. Nhiều khả năng do thế hệ sau phá hủy những tượng đá này. Còn nguyên nhân vì sao lại chỉ chặt đầu thì chưa rõ.
clip_image002
Tấm bia mộ khổng lồ không có chữ 

Gây tranh cãi nhất là tấm bia khổng lồ, cao tới 7,5m, nặng gần 100 tấn, không có chữ nào, gọi là vô tự. Trong khi ở phía tây, tấm bia trước lăng mộ Đường Cao Tông thì có những dòng chữ chói vàng óng ánh ca ngợi công đức.

Bia mộ Võ Tắc Thiên chỉ có 8 đầu rồng quấn vào nhau. Hai bên thân bia khắc hai con đường. Trên con đường khắc một con tuấn mã và một con sư tử.

Có nhiều lý giải cho hiện tượng này. Một trường phái cho rằng, công đức của bà lớn quá, không thể dùng lời tả được. Trường phái khác nêu rằng, đó là ý tưởng của bà, để đời sau tự đánh giá. Cũng lại có ý kiến khẳng định, khi bà chết đi, đã không thống nhất được việc khắc bia tự, bởi có nhiều tranh cãi về công và tội. Chính vì thế, quần thần đã để bia trơn.
clip_image003
Cổng vào lăng mộ 

Theo lẽ thường, sợ đời sau phá mộ, hoặc trộm cắp, nên các vua chúa thường đặt mộ ở nơi kín đáo. Những ngôi mộ lộ thiên đều đã bị trộm xâm phạm. Tuy nhiên, 1.300 năm qua, Càn Lăng vẫn vững chãi, thách đố bọn trộm.

Tháng 7-1971, phi thuyền Apollo của Mỹ khi bay vào quỹ đạo mặt trăng đã chụp được những đốm đen ở cao nguyên Vị Bắc. Có tới 20 điểm mà vệ tinh Mỹ chụp được, nghi vấn là cơ sở bí mật sản xuất bom nguyên tử.

Tuy nhiên, năm 1981, khi thực địa, các nhà khoa học mới xác định đó là những ngôi mộ thời Hán – Đường. Đốm đen rõ nhất chính là Càn Lăng. Việc những ngôi mộ thể hiện đốm đen đã đặt ra nghi vấn, rằng trong những ngôi mộ này có rất nhiều châu báu, hoặc chứa đầy thủy ngân.

Năm 1060, người dân đã đào bới, xâm nhập vào một đoạn đường hầm dẫn vào lăng mộ.
clip_image004
Những bức tượng bị chặt đầu 

Các phiến đá được kết dính với nhau bằng cách thức vô cùng kỳ lạ, thách đố các nhà khoa học, vật lý, kiến trúc đương thời. Qua phân tích, thì thấy thứ kết dính các khối đá khổng lồ là… thép nung chảy. Thứ vật liệu kết dính kỳ lạ này khiến công trình cực kỳ bền vững, thách thức thời gian.

Người có kiến thức vật lý thông thường cũng biết rằng, dung dịch thép nung chảy ở nhiệt độ 1000 độ C, tiếp xúc với đá, sẽ khiến đá nứt vỡ, chứ không thể kết dính được.

Vì Càn Lăng chưa được khai quật, nên có vô số đồn đoán về nó. Nhà văn hóa Quách Mạt Nhược tin rằng, chắc chắn trong lăng mộ sẽ có hàng vạn thư tịch, danh họa. Theo ông, không chừng sẽ tìm được 100 quyển Thùy Củng Tập và 10 cuốn Kim Luân Tập đã thất lạc của Võ Tắc Thiên, chỉ nghe tên, chưa ai được thấy.

Theo sử sách, Đường Cao Tông là người rất yêu thích hội họa. Trước khi chết, ông yêu cầu đưa tất cả những bức họa ông thích vào Càn Lăng. Như vậy, có thể có một kho hội họa khổng lồ trong mộ.

Qua nghiên cứu của các nhà khoa học, trong số 20 lăng mộ Hán – Đường ở đây, thì duy nhất Càn Lăng chưa bị đột nhập, vì nó quá kiên cố.
clip_image005
 

Sử sách chép rõ, lăng mộ được xây dựng bởi 2,3 triệu mét khối đất đá. Lăng có 2 vòng thành bao bọc. Vòng thành trong dài 5km. Lăng mộ có tới 387 phòng lộng lẫy, gồm Hiến điện, Khuyết lâu, Vương tân điện, từ đường của 61 công thần, hạ cung.

Vòng thành ngoài dài tới 80km. Xét về mức độ vĩ đại, những kim tự tháp ở Ai Cập có lẽ cũng khó có thể so sánh với Càn Lăng.

Lăng chính có 4 cửa, bố trí đường tư mã, trụ hoa biểu, tượng ngựa, lạc đà, sư tử, bia ký, trụ khắc đá... đều to lớn khác thường.

Con đường từ đầu cổng lăng đi vào cửa mộ dài 631m, lát đá xanh khổng lồ. Cửa vào chốt sắt khóa cố định. Khe hở được trám bằng sắt nung chảy, nên trộm không thể công phá được.

Có vô số lời đồn liên quan đến lăng mộ này. Người ta tin rằng, hễ động đến lăng mộ là giông bão nổi lên, sét đánh dữ dội. Sử sách ghi lại vô số lần xâm phạm lăng mộ đều chết bất đắc kỳ tử.

Lịch sử thống kê được tới 17 lần ngôi mộ bị xâm phạm với quy mô lớn, còn những vụ đào trộm quy mô nhỏ thì thời nào cũng có.

Cuối đời Đường, lãnh tụ nông dân Hoàng Sào khởi nghĩa, đã huy động tới 40 vạn dân binh đào bới, hy vọng lấy được của cải nhưng không thành công, để lại những hố sâu tới 40 mét vào lòng núi.

Đời Ngũ Đại, thứ sử Diệu Châu là Ôn Đạo, một vị quan lớn, đã huy động binh sĩ đào hơn 10 lăng mộ nhà Đường, thu được cả núi châu báu, giàu có không kể xiết.

Có được nhiều cháu báu, ông ta huy động tới 2 vạn người quyết tâm khai quật Càn Lăng. Tuy nhiên, quá trình đào bới rất nhọc công, nhiều người chết, bệnh, mưa gió vần vũ, sét đánh suốt ngày, nên phải dừng lại.

Thời Quốc dân đảng, tướng Tôn Liên Trọng đã huy động một binh đoàn với thuốc nổ, phá 3 tầng nham thạch vào trong núi, song vẫn không thành công.

Điều gây tò mò nhất là trong lăng Càn Lăng sẽ có bao nhiêu của cải? Giáo sư Lưu Hậu Tân cho rằng, trong lăng Càn Lăng, số lượng của cải nhiều… không kể xiết.

Triều Đường phát triển cực thịnh, các đấng quân vương sinh hoạt thoải mái, xa xỉ hơn đời Tần, Hán rất nhiều. Vì thế, trong các lăng mộ hoàng đế, số của cải táng theo cũng nhiều hơn, quý hơn.

Giáo sư Lưu cho rằng, chỉ tính riêng địa cung, nơi đặt quan tài của Càn Lăng, có thể tích 5.000 mét khối, thì phải có tới 800 tấn châu báu, của cải.

Vì Càn Lăng khổng lồ hiển hiện trước mắt, thu hút hàng triệu khách tham quan, lại chưa bị khai quật, nên Càn Lăng được coi là lăng mộ bí ẩn nhất Trung Hoa cho đến hiện tại.