Chủ Nhật, 26 tháng 10, 2014

10 KHU VỰC BẤT KHẢ XÂM PHẠM TRÊN THẾ GIỚI


10 ĐỊA- Điểm tuyệt mật, được canh phòng cẩn mật 24/24 với các hàng rào an ninh dày đặc cùng các trang thiết bị giám sát và vũ khí tối tân nhất để đảm bảo một con muỗi cũng không thể xâm nhập.
 
 
1. Hầm hạt giống ngày tận thế
Hầm hạt giống ngày tận thế được tạo ra đề phòng trường hợp sự sống trên trái đất bị hủy diệt bởi một thảm họa nào đó.
 
Các lãnh đạo thế giới cùng các nhà khoa học đều nhất trí rằng, nếu kịch bản ngày tận thế xảy đến, sự sống trên trái đất coi như bị hủy diệt. Do đó, ý tưởng xây dựng một hầm hạt giống nhằm đảm bảo khả năng tái tạo lại sự sống trên hành tinh này sau ngày tận thế đã ra đời.
 
Tọa lạc trên một hòn đảo ở Biển Bắc, hầm hạt giống ngày tận thế là nơi cất giữ hơn 250 triệu loại hạt giống và là một trong những nơi được bảo vệ cẩn mật nhất thế giới.
 
Không ai có thể tiếp cận nơi này. Thậm chí, lớp băng tan cũng không thể thẩm thấu vào bên trong hầm này đe dọa đến các mầm sống bên trong.
 
Nếu ngày tận thể xảy đến trong nay mai, 250 triệu loại hạt giống sẽ được sử dụng để gieo lại mầm sống trên trái đất.
 
2. Căn cứ quân sự Fort Knox
 
Fort Knox là kho dự trữ vàng lớn nhất thế giới.
 
Không đơn thuần chỉ là căn cứ quân sự, Fort Knox còn là hầm chứa vàng của cường quốc số một thế giới. Được mệnh danh là kho dự trữ vàng lớn nhất thế giới, nơi đây chứa đựng hàng nghìn tấn vàng.
 
Fort Knox nổi tiếng là bất khả xâm phạm. Được xây dựng xong vào năm 1936 với chi phí chỉ hơn nửa triệu USD, Fort Knox mang thiết kế có thể chống chọi được bất kỳ một dạng tấn công nào. Trong đó, cánh cửa thép dẫn vào kho vàng nặng tới 22 tấn và không dễ bị công phá.
 
An ninh ở Fort Knox  được đồn đại là còn chặt chẽ hơn cả kho vũ khí hạt nhân của không quân Mỹ. Tại đây luôn có 30.000 binh lính, xe tăng, xe bọc thép, máy bay chiến đấu và pháo túc trực bên ngoài để bảo vệ vàng. Ngoài ra, bao quanh Fort Knox là hàng rào điện chằng chịt trên mặt đất thách đố mọi nỗ lực xâm nhập. Có nhiều lời đồn còn cho rằng, bãi đất xung quanh Fort Knox còn chôn rất nhiều mìn.
 
Ngày nay, mỗi năm, kho vàng Fort Knox nhận được hàng chục yêu cầu thăm viếng, kể cả của vài cựu tổng thống Mỹ. Tuy nhiên, tất cả đều bị cự tuyệt. Nguyên tắc của Fort Knox là “không vị khách nào được tiếp đón ở đây và không có ngoại lệ nào được chấp nhận”.
 
Ngoài vàng, Fort Knox còn là nơi cất giữ các tài liệu và tài sản quý như Hiến chương Magna Carta, Tuyên ngôn độc lập của Mỹ, Hiến pháp Mỹ, các vương miện của Hoàng gia Anh…

3. 
Núi Cheyenne
 
Sở Chỉ huy Quốc phòng Hàng không vũ trụ của Mỹ thời Chiến tranh Lạnh từng được đặt ở hầm ngầm bí mật ở núi Cheyenne.
 
Trong thời kỳ Chiến tranh Lạnh, Mỹ xây dựng một trung tâm chỉ huy ngầm bí mật ở vùng núi Cheyenne tại Colorado. Trung tâm có 15 đường hầm, được bố trí quy củ và tất cả đều gặp nhau ở những căn phòng ngầm - trụ sở chính của trung tâm chỉ huy, cách mặt đất 720 mét. 
 
Để đảm bảo tuyệt đối an toàn, tránh mọi ảnh hưởng, tác động của các vụ tấn công từ bên ngoài, trung tâm chỉ huy thiết kế hai cánh cửa có khả năng phòng chống bom đạn nặng khoảng 25 tấn để thông với bên ngoài và sử dụng đá hoa cương cực rắn để xây hầm ngầm.

4. Khu vực 51 (Area 51)
 
Khu vực 51 ám chỉ một căn cứ quân sự tuyệt mật ở hoang mạc Nevada.
Nó chứa đựng nhiều bí mật sống còn của Mỹ, trong đó có những bí mật liên quan đến người ngoài hành tinh.
 
Khu vực 51 là tên một căn cứ quân sự tuyệt mật của Mỹ. Nó nằm trên hoang mạc Nevada, cách Las Vegas chừng 130 km. Theo lời đồn đại thì đây chính là nơi có “căn phòng xanh” không chỉ bảo quản xác ướp của những người ngoài hành tinh mà còn lưu giữ những mảnh vỡ của chiếc “đĩa bay” đã rơi xuống vùng Roswell vào năm 1947.
Ngoài ra, khu vực 51 còn là nơi chuyên nghiên cứu, phát triển các loại chiến đấu cơ, máy bay không người lái,  tàu vũ trụ cũng như các công nghệ khoa học quân sự bí mật của Mỹ.
 
Khu vực 51 không có trên bất cứ bản đồ địa chính trị nào của Mỹ và thậm chí, cái tên của nó cũng chỉ là một trong số nhiều cái tên chỉ khu vực này. Trong suốt nhiều thập kỷ, không ai biết đến sự tồn tại của nó.
 
Toàn bộ khu vực 51 được quét radar để đảm bảo rằng không có vật thể chuyển động nào nằm ngoài tầm kiểm soát. Không quân Mỹ thậm chí thiết lập các “vùng trắng” nhằm bảo vệ Khu vực 51 trước mọi con mắt nhòm ngó.
Ngoài ra, bất cứ ai làm việc tại đây cho dù là quân nhân hay là nhân viên văn phòng đều phải ký vào bản cam kết không tiết lộ bí mật của khu vực này.
 
5. Hầm bí mật của Giáo hội Mormon
Hai tín đồ Giáo hội Mormon
Đạo Mormon có truyền thống bí mật khiến nó trở nên khó tiếp cận và xa lạ đối với người ngoài. Những người không theo đạo Mormon sẽ không được vào các nhà thờ của đạo này.
 
Đặc biệt, Giáo hội Mormon có một căn hầm bí mật bất khả xâm phạm được canh phòng rất nghiêm ngặt. Đây được cho là nơi lưu giữ các ghi chép lịch sử và phả hệ của giáo hội cũng như các lời tiên tri của người sáng lập ra nó, Joseph Smith, vào giữa thế kỷ 19 ở Mỹ.
 
6. Ngân hàng Dự trữ Liên bang New York
 
                        Hai bảo vệ đứng gác trước cửa Ngân hàng Dự trữ Liên bang New York.

Là một trong 12 ngân hàng khu vực trực thuộc Cục Dự trữ Liên bang Mỹ, Ngân hàng Dự trữ Liên bang New York là lớn nhất về mặt tài sản, và do đó, chiếm vị trí quan trọng nhất. Đặc biệt, ngân hàng này có một kho vàng dưới tầng hầm và đây được mệnh danh là kho vàng lớn nhất của thế giới. Số vàng mà ngân hàng cất trữ và bảo vệ không chỉ là vàng của nước Mỹ mà còn là tài sản của nước ngoài, bao gồm các ngân hàng trung ương và các tổ chức quốc tế. Họ cất trữ và bảo vệ kim loại quý hiếm này miễn phí như là một cử chỉ thiện chí với các quốc gia khác.
 
Kho vàng của Ngân hàng Dự trữ Liên bang New York được đặt ở độ sâu 26m dưới lớp đá móng của Manhattan nên việc đột nhập vào đây từ bên ngoài là điều rất khó. Ngoài ra, cách duy nhất để vào kho vàng là thông qua một hành lang thép và bê tông dài 3m.Lối vào được ngăn với bên ngoài bởi một cánh cửa thép xoay rất dày, nặng tới 90 tấn, được mệnh danh là không loại bom mìn nào có thể phá nổi. Điều đặc biệt là cả hệ thống đều hoạt động bằng sức người, không sử dụng máy móc. Chưa hết, an ninh ở kho vàng còn được đảm bảo bởi đội bảo vệ với các tay thiện xạ hàng đầu thế giới

7. Không Lực Một   (Air Force One)
 
 
Không Lực Một có tầm bay không giới hạn đảm bảo khả năng đưa người đứng đầu nước Mỹ đến bất cứ nơi nào trên thế giới.

Dự án Không Lực Một được thiết kế để trở thành "Nhà Trắng di động" trong trường hợp xảy ra một cuộc tấn công nhằm vào nước Mỹ đẩy Tổng thống và nội các vào vòng nguy hiểm. Không Lực Một chỉ là số hiệu điều khiển không lưu được dùng để gọi bất cứ một chiếc phi cơ phản lực nào đảm nhiệm nhiệm vụ chuyên chở tổng thống Mỹ.
Chiếc máy bay phản lực không cần phải hạ cánh để tiếp nhiên liệu hay tiếp tế hậu cần mà với sự hỗ trợ của máy bay khác, nó có thể thực hiện việc này trong không trung. Do đó, nó có tầm bay không giới hạn và có thể đưa Tổng thống Mỹ đến bất cứ nơi nào trên thế giới.
 
Không Lực Một được trang bị hệ thống thông tin liên lạc và an ninh hiện đại nhất và có tính bảo mật tuyệt đối, giúp tổng thống Mỹ có thể điều hành công việc bình thường khi đang ở độ cao 13 km.
 
Trên máy bay có 87 đường điện thoại khác nhau, trong đó có 28 đường tuyệt mật được mã hóa. Nó có đầy đủ điều kiện để trở thành một trung tâm chỉ huy di động trong trường hợp xảy ra một cuộc tấn công nhằm vào nước Mỹ. Chuyên cơ của Tổng thống Mỹ còn có khả năng phòng thủ cao nhờ các thiết bị chống tên lửa gắn kèm.
 
Tất cả các trang thiết bị bên trong Không Lực Một được bảo vệ bằng lá chắn điện từ. Chuyên cơ có thể bay qua khu vực bị chiếu xạ cao (trong trường hợp xảy ra một cuộc tấn công hạt nhân). Nó cũng có khả năng làm nhiễu radar và triển khai tên lửa có thể phát hiện phóng xạ hồng ngoại từ nhiệt.

8. Nhà tù trên đảo Alcatraz, Mỹ
 
 
Các phòng biệt giam kiên cố trong nhà tù đảo Alcatraz.

Nhiều người có thể băn khoăn, các tên tội phạm tàn nhẫn nhất hay những kẻ khủng bố nguy hiểm nhất bị giam giữ ở đâu. Câu trả lời là, phần lớn chúng bị giam ở ngục Alcatraz, đảo Alcatraz thuộc San Francisco, Mỹ. Điều này đã biến nơi đây trở thành địa điểm được canh phòng cẩn mật nhất trên thế giới. Các phòng giam trong nhà tù này được xây hoàn toàn bằng bê tông cốt thép. Hầu hết các tù nhân bị giam giữ trong các khu biệt giam. Mỗi bước di chuyển của chúng đều được giám sát chặt chẽ bằng các thiết bị cảm biến chuyển động.

Trốn khỏi ngục Alcatraz được xem là nhiệm vụ bất khả thi bởi không tù nhân nào có thể vô hiệu hóa hệ thống an ninh điện tử dày đặc, tự động ở đây, vượt qua những cánh cửa thép khổng lồ và các tháp súng không biết nương tay cũng như đội chó nghiệp vụ được huấn luyện chuyên nghiệp, bài bản và sẽ tấn công ngay khi phát hiện các dấu hiệu vượt ngục đầu tiên.
9. Gara ô tô Bold Lane
 
 
                           Bold Lane được mệnh danh là gara ô tô an toàn nhất thế giới.
Bold Lane là một gara ô tô nhiều tầng ở Derby, vùng Derbyshire, nước Anh, được đặt theo tên con phố nơi nó tọa lạc. Gara này có 10 tầng với tất cả 440 chỗ đậu xe, hoạt động 24/24 và được mệnh danh là một trong những nơi an toàn nhất thế giới với hệ thống an ninh hiện đại.
 
Gửi xe trong gara này, lái xe sẽ được phát một chiếc vé có mã vạch. Chiếc vé này được scan bởi hệ thống scanner và chỉ dẫn chính xác vị trí đậu xe cho lái xe. Ngay khi lái xe đã đậu xe vào vị trí, các thiết bị cảm biến chuyển động phương tiện được kích hoạt. Sau đó, chỉ cần bất cứ thứ gì chạm vào chiếc xe, chuông báo động lập tức vang lên. Khu gara sẽ bị khóa toàn bộ và giống như một khu biệt giam, một con muỗi cũng không thể lọt ra ngoài.
 
Ngoài ra, khu gara luôn được giám sát 24/24 với các camera truyền hình 190 được đặt ở mọi ngóc ngách và bản đồ của gara luôn được hiển thị trên một hệ thống máy tính được bảo mật tuyệt đối
 
10. Công ty Haven
 
       
Những bí ẩn xung quanh Công ty Haven vẫn chưa được khám phá thì nó đã bị đóng cửa.

Haven được mệnh danh là công ty cung cấp các dịch vụ bảo vệ dữ liệu tốt bậc nhất thế giới. Không có nhiều người biết chính xác công ty này được đặt ở đâu. Chỉ biết rằng, Haven nằm ở một nơi nào đó giữa Biển Bắc.
Giao thức bảo mật của công ty này được đánh giá là bất khả xâm phạm. Để có cơ hội tiếp cận công ty, cách duy nhất là kết hôn với một thành viên Gia đình Hoàng gia Anh, trở thành nhà đầu tư của nó hoặc là nhân viên của công ty. Tuy nhiên, không rõ vì lý do gì công ty này đã đóng cửa mà không đưa ra bất cứ thông báo hay giải thích nào.
 
Theo Infonet

Thứ Năm, 23 tháng 10, 2014

KỲ TÍCH SÔNG HÀN. NHÌN LẠI SÔNG HỒNG?


 


Tổng thống Park Geun Hye (con gái của Tổng thống đầu tiên Hàn Quốc Park Chung Hy - người đặt nền móng cho Kỳ tích sông Hàn).Trong bài phát biểu tại lễ nhậm chức của mình, bà Park đã kêu gọi nhân dân cùng với chính phủ cùng nỗ lực để mở ra “một kỷ nguyên mới của hy vọng và hạnh phúc”.
 
Thập niên 60, Hàn Quốc là 1 trong những nước nghèo đói nhất châu Á. Năm 1968, người Hàn quyết định thay đổi giáo dục bằng cách bê nguyên sách giáo khoa của người Nhật về dịch sang tiếng Hàn và giảng dạy, ngoại trừ các môn xã hội như địa lý, lịch sử và văn học. Lúc đó cũng có nhiều người chỉ trích vì tính sĩ diện của người Hàn Quốc rất cao, lẽ nào lại không tự soạn được một bộ sách giáo khoa. Nhưng họ vẫn quyết tâm thực hiện, vì để có chương trình giáo dục đó, người Nhật đã mất cả trăm năm cải biên từ cách đào tạo của giáo dục phương Tây phù hợp với đặc trưng châu Á, bắt đầu từ thời Minh Trị Thiên Hoàng. Để rút ngắn thời gian, chẳng có cách nào ngoài việc lấy kinh nghiệm của người khác, để còn lo việc khác nữa. Vì Hàn Quốc muốn trở thành một bản sao mới của Nhật, nền kinh tế dựa trên lòng tự hào dân tộc, tính kỷ luật và đạo đức của toàn thể xã hội.

Đúng 20 năm, đến 1988, Hàn Quốc đăng cai Olympic Seoul, cả thế giới không ai tin vào mắt mình khi thấy kỳ tích bên bờ sông Hàn lại khủng khiếp như thế. Ô-tô, xe máy, dệt nhuộm, hoá chất, đóng tàu, điện tử, bánh kẹo...bên Nhật có cái gì thì bên này có cái đó, dù dân số chỉ bằng 1/3. Không ai biết trong 20 năm đó, cả dân tộc Hàn Quốc đã nắm chặt tay với quyết tâm thoát nghèo như thế nào. Trên tivi chỉ có 2 chương trình là "dạy làm người" và "dạy làm ăn", từ cái văn minh nhỏ xíu như nụ cười của một nhân viên bán hàng, đến cách quản lý chi phí của một quán cà phê, đến cách tạo dựng một nhà máy. Từ một dân tộc "xin việc", tức các doanh nghiệp nước ngoài đến đặt nhà máy tại Hàn và thuê lao động Hàn, Hàn Quốc bắt đầu khan hiếm lao động và trở thành dân tộc đi "cho việc", tức xây dựng các nhà máy ở nước ngoài và hàng triệu người Trung Quốc, Thái Lan, Philippines đứng xếp hàng xin các ông chủ Hàn Quốc cho họ việc làm. Hàn Quốc đã thành công trong việc tiếp nối Nhật Bản thành dân tộc đi cho việc người khác.

Năm 1988, pháo hoa thắp sáng 2 bờ sông Hàn, người Hàn Quốc ôm nhau và cười trong nước mắt, hơn 100 quốc gia giàu có nhất trên thế giới miễn visa cho họ, Hàn Quốc giờ đây đã bước chân vào nhóm 24 quốc gia thịnh vượng nhất loài người. Nhưng thách thức mới lại xuất hiện, vì bây giờ không phải là Nhật Bản nữa, mà là Hồng Công và Singapore, 2 cực hút nam châm của cả châu Á về tài chính, thương mại và giải trí. Phim Hồng Công tràn ngập thị trường và không có đối thủ. Người Hàn tuyển chọn ngay 2000 sinh viên ưu tú nhất, cử sang Holywood, điên cuồng học hành, từ đạo diễn, diễn viên, phục trang đạo cụ ...4 năm sau tốt nghiệp, năm 1992, những bộ phim Hàn Quốc đầu tiên ra đời như Cảm xúc, Mối tình đầu, Hoa cúc..với một thế hệ diễn viên đẹp từng milimet và hợp nhãn người châu Á. Ngành làm phim phối hợp với ngành thời trang, mỹ phẩm và hàng tiêu dùng, bắt đầu xâm nhập vào các thị trường. Đại sứ quán Hàn Quốc tại các nước có nhiệm vụ dịch thuật ra tiếng địa phương và tặng không cho các đài truyền hình, tạo ra làn sóng Hanluy nổi tiếng. Người Nhật điên cuồng, người Trung Quốc điên đảo, các nước Đông Nam Á thì chỉ biết ụ pa ơi, ụ pa hỡi. Phim Hongkong bị đá văng ra khỏi thị trường cho thuê băng đĩa.

Năm 1988, ngoài 2000 người đi Holywood để xây dựng công nghiệp điện ảnh, ngần ấy người được cử đi Milan và Paris để học về thời trang, mỹ phẩm. Các tập đoàn như xe Kia, Samsung, Hyundai còn thuê cả ê-kip thiết kế của các hãng xe Đức như Mercedes, BMW làm việc cho họ, với tham vọng xuất khẩu xe sang Mỹ và châu Âu. Muốn bán cho Tây thì bao bì nhãn mác phải có óc thẩm mỹ của Tây, chứ kiểu "tròn tròn xinh xinh" của dân châu Á, tụi Tây không thích, không bán được. Có những năm, những mẫu xe của Hyundai bán chạy nhất ở Bắc Mỹ và châu Âu. Người Mỹ bắt đầu nhìn người Hàn với ánh mắt khác, ngưỡng mộ và ngạc nhiên, thích thú.

Ngoài ra, những sinh viên giỏi toán nhất được hướng theo ngành tài chính ở các đại học lớn ở Mỹ, với tham vọng Seoul thành một London, New York. Các quỹ đầu tư ra đời, tự tìm kiếm các nhà máy mới khởi nghiệp be bé để rót tiền vào, tham gia vào quản trị. Không chỉ trích, chỉ góp sức góp trí để xây dựng. Một người Hàn giàu có là cả dân tộc Hàn giàu. Hệ thống bán lẻ Lotte phải có nghĩa vụ mang hàng hoá Hàn đi khắp nơi, ông lớn Samsung bắt đầu tuyển dụng những sinh viên giỏi nhất châu Á về cho học bổng thạc sĩ miễn phí với điều kiện tốt nghiệp xong phải mấy năm phục vụ cho họ. Họ gom trí tuệ của cả châu Á để chinh phục thị trường điện thoại thông minh và máy tính bảng, cạnh tranh đối đầu với Apple, đối đầu với cả một tập thể trí tuệ thung lũng Silicone, cứ như Airbus của châu Âu cạnh tranh với Boeing vậy.

Người Hàn Quốc, dù dân thường hay sếp lớn, tất tần tật mọi thứ họ dùng phải Made in Korea, dù lúc sản phẩm kém cỏi còn xấu xí và đầy lỗi của thập niên bảy mươi hay hiện đại tinh xảo như bây giờ. Nếu người tiêu dùng không ủng hộ sản phẩm nhem nhuốc của thời khởi nghiệp, thì doanh nghiệp còn tồn tại đâu mà có sản phẩm tinh xảo sau này?

Tony nhớ lần đi Hàn đầu tiên, mùa thu năm 2005, bà chị ở VN cẩn thận ghi tên mấy nhãn hiệu mỹ phẩm ưa thích của chị ấy cho mình mua giùm. Ở cửa hàng mỹ phẩm, cô bán hàng mặc bộ váy veston đen, chạy như bay lấy hết sản phẩm này đến sản phẩm khác cho Tony xem, đều là của Hàn cả. Do tiếng Anh không nói tốt nên cô cứ giải thích bằng tiếng Hàn đến lúc giọng khàn đặc. Đến lúc Tony lấy tay chỉ hộp phấn Lancom, thì cô thất vọng oà khóc. Cô khóc vì cô đã không thành công khi tình yêu nước của cô không thuyết phục được khách hàng. Tony nhìn cô ấy sững sờ, lẽ nào chỉ là 1 cô gái bán hàng bình thường mà có lòng yêu đất nước mãnh liệt thế sao? Tony thôi bèn mua mấy hộp mỹ phẩm của Hàn, dù chẳng biết có tốt không, vì kính phục quá. Lúc Tony bước ra khỏi cửa hàng, ngoái lại vẫn thấy cổ gập đầu cung kính.

Ngoài phố, gió bắt đầu lạnh, từng tốp học sinh chạy tập thể dục rầm rập trên vỉa hè, những chiếc áo khoác thêu cờ quốc gia ở sau lưng. Và Tony biết, sau lưng của mỗi công dân luôn là tổ quốc.

                                                                                                  (theo BVN) 

Thứ Bảy, 18 tháng 10, 2014

Quan chức hạ cánh và cặp bài trùng ma quỷ

SƯU TẦM 

-Lòng tham sẽ khiến cho người Việt, từ quan chức đến dân thường, sẵn sàng “thoát y” để khiêu vũ, không chỉ với đồng tiền nữa, mà với chính… pháp luật. 

Chữ quyền + tiền đang trở thành cặp bài trùng ma quỷ.
I-Có một thực tế phũ phàng, con người vốn được coi là chúa tể muôn loài. Vì sức mạnh trí tuệ và sáng tạo vô song, có thể biến những câu chuyện cổ tích thành hiện thực. Ở những xã hội văn minh, có nền tài chính minh bạch, con người còn biết sai khiến đồng tiền, chế ngự tính xấu của nó bằng thiết chế quản lý và những chính sách, luật pháp phù hợp quy luật thực tiễn, xây dựng xã hội kỷ cương lành mạnh.
Nhưng trên con đường phát triển, không phải xã hội nào cũng đạt tới sức mạnh làm chủ hoàn toàn cái đồng tiền bất kham này. Và với thiết chế quản lý còn nhiều lỗ hổng, đồng tiền còn có thể trở thành một loại “giặc nội xâm”- tham nhũng. Mà nước Việt đang vất vả phòng chống là thế.

Chả thế người ta thường gọi chua xót- thời đại kim tiền. Chả thế, đồng tiền đã từng được nâng lên như một … “học thuyết” của giới giang hồ: Tiền có thể không mua được. Nhưng rất nhiềutiền vẫn có thể mua được. Mà những vụ án tham nhũng khủng, thất thoát hàng ngàn tỷ đồng là những ví dụ điển hình.
Câu chuyện ở ngay trụ sở Tòa án Nhân dân huyện Triệu Sơn (Thanh Hóa) mới đây là một vụ việc khá điển hình, cho dù số tiền vỏn vẹn “có 30 triệu vụ này mới xong”- chỉ là một số tiền bé mọn. Nhưng những vấn đề bị lộ ra lại rất nghiêm trọng. Nó cho thấy khi phải khiêu vũ với đồng tiền, thì con người có lúc gần như … “thoát y” đến méo mó cả lương tâm, nghiệp vụ, chức trách.

Hồ Nghĩa Dũng, thoát y, khiêu vũ, với pháp luật, Ấn tượng trong tuần, Kỳ Duyên, Triệu Sơn, Thanh Hóa,
Tòa án huyện Triệu Sơn. Ảnh: Lao động
Câu chuyện tóm gọn: Ông Lê Bá Quý - nguyên Chủ tịch UBND xã Tiến Nông (Triệu Sơn) bị cơ quan chức năng kết luận phạm tội cưỡng đoạt tài sản. Ông này nhờ bà Nguyễn Thị Niên - Kiểm sát viên Viện KSND huyện Triệu Sơn, là người họ hàng - giúp đỡ để chạy án. Và việc chạy án đã diễn ra đúng như một bộ phim hình sự, với những đối thoại rất đời. Các “diễn viên” chính gồm: Lê Ngọc Hiệp - Thẩm phán trung cấp, Chánh án; Lê Sỹ Thuần - Thư ký tòa và bà Lê Thị Thu - Thẩm phán, đều thuộc TAND huyện Triệu Sơn.

Bộ phim bị lộ giữa thanh thiên bạch nhật bởi ông Lê Bá Quý, cũng chính là người bí mật ghi âm các lời thoại mặc cả, ngã giá của các … “diễn viên”. Ông này vốn tự cho là mình bị bẫy, bị kết tội oan, rút cục đưa cả chánh án, thư ký tòa, thẩm phán nay mai ra trước vành móng ngựa. Rõ là kẻ cắp bà già gặp nhau. Họ oan ra sao, chỉ là “tai nạn nghề nghiệp” thế nào- như lời ông Lê Ngọc Hiệp thanh minh thanh nga, thì để nay mai họ có nhiệm vụ trả lời trước pháp luật.

Một hiện tượng đáng chú ý, cán bộ ngành tư pháp các cấp “khiêu vũ” với đồng tiền khá nhiều, không còn là của hiếm.
Đó là Phan Văn Quang, nguyên Chánh án TAND huyện Nam Đàn (Nghệ An) đã bị tuyên phạt 06 năm tù vị tội nhận hối lộ, tàng trữ trái phép vũ khí quân dụng; Võ Tá Trường, nguyên Thẩm phán tòa, 02 năm tù về tội nhận hối lộ, tháng 08/2014.
Đó là Nguyễn Duy Hiệp, nguyên quyền Chánh án TAND huyện Thanh Liêm (Hà Nam), nhận hối lộ 235 triệu đồng của đương sự. Chỉ một ngày trước khi chính thức trở thành chánh án, ông quyền này bị bắt giam, tháng 07/2014.
Đó là Nguyễn Thái Quốc Cường, Thư ký TAND Q. 12 (t/p HCM) bị cơ quan chức năng bắt quả tang nhận 170 triệu đồng của đương sự trong một vụ án hình sự để chạy án, tháng 04/2014.
Trước đó, tháng 01/2014, Phan Mạnh Hùng, nguyên Thẩm phán TAND Q. 12 bị tuyên án 07 năm tù về tội lừa đảo nhằm chiếm đoạt hơn 500 triệu đồng của một người nhờ tư vấn.
Hết chánh án, quyền chánh án, thư ký tòa án, đến cả cán bộ sở tư pháp cũng “thoát y” khiêu vũ với đồng tiền. Đó là ông Nguyễn Ngọc Lan, chỉ là cán bộ Sở TP Nghệ An, nhưng lại mạo danh là Phó Giám đốc sở, lừa lấy 100 triệu đồng của người nhà một bị can với lời hứa “chạy án”, và đã bị bắt, tháng 05/2014, v.v… và v. v…

Hồ Nghĩa Dũng, thoát y, khiêu vũ, với pháp luật, Ấn tượng trong tuần, Kỳ Duyên, Triệu Sơn, Thanh Hóa,

Hiện tượng này cho thấy hoạt động tư pháp là một trong những mảnh đất mà tham nhũng  luôn dòm ngó. Bởi một điều đơn giản, xã hội đang trong giai đoạn phát triển, thiết chế quản lý lỏng lẻo, luôn có nhiều bất ổn, thì ở một góc độ nào đó, văn hóa- đạo lý xã hội lệch lạc, tội lỗi, thậm chí tội ác cũng nảy nở tỷ lệ thuận theo.

Chữ quyền+ tiền đang trở thành cặp bài trùng ma quỷ.
Vụ việc chạy án ngay giữa trụ sở TAND huyện Triệu Sơn (Thanh Hóa) mới đây, phản chiếu rất sinh động và cụ thể cái tư duy lẫn “định hướng” phạm tội của các quan tòa ở huyện này sau hậu trường sàn diễn. “Lỗi hệ thống” ở đây không thuần túy là chuyện ăn hối lộ theo dây, mà cả cung cách giẫm đạp lên pháp luật cũng… “theo dây”. Tính chất nguy hiểm của vụ việc này tinh vi còn là ở chỗ đó.
Đó là khi cả Tòa án, Viện Kiểm sát “hợp tác” với bị can để chạy án như thế nào? (GDVN, ngày 19/9). Theo báo này, khởi đầu tại trụ sở Viện KSND huyện Triệu Sơn, ông Nguyễn Đình Hà, Phó Viện trưởng, người được ông Nguyễn Bá Quý nhờ vẽ đường cho hươu chạy. Và các thao tác “chạy” rất bài bản.
Thao tác đầu tiên là gì? Băng ghi âm của ông Quý cho thấy, ông Phó Viện trưởng Viện KS huyện Nguyễn Đình Hà đe doạ và yêu cầu ông này phải làm đơn, xin rút luật sư bào chữa: Nếu anh không rút luật sư thì chúng tôi không thể chiếu cố cho anh được! Cái yêu cầu rút luật sư bào chữa này, một lần nữa, cũng lại được ông Lê Ngọc Hiệp, nguyên Chánh án TAND đưa ra, trước khi mặc cả giá tiền. Một yêu cầu thực chất vi phạm nghiêm trọng pháp luật tố tụng hình sự và những quy định của ngành.
Thao tác thứ hai, xuống tỉnh: Cái này còn phải xuống tỉnh để xin, may ra mới có được án treochứ xử ở đây thế, (xử án treo - PV), xuống dưới kia lỡ may bị bắt giam thì chả giải quyết vấn đề gì.
Thao tác thứ ba: Bây giờ sang tòa án xem hết bao nhiêu?
Chính ở cái công đoạn- thao tác thứ ba này, mới thấy hết sự “thoát y” về nhân cách, lương tâm nghề nghiệp của họ ra sao, với những phát ngôn thật ấn tượng. Hãy thử nghe:
Ông Lê Ngọc Hiệp, Chánh án: Đây được mấy tiền? Khi biết chỉ có 10 triệu, ông Hiệp: Một nấy chưa đủ đi tỉnh.
Ông Lê Sỹ Thuần - Thư ký tòa: Anh vứt xuống tỉnh 20 cái (tiền - PV), lo đây10 cái, tổng 30 cái, được lòng trước khỏi mất lòng sau, chính xác 100%. Còn nếu anh không tin tôi thì anh cứ đi hỏi nơi khác, nhưng khi anh quay lại phải nâng lên một ít nữa, tính tôi rất thật. Rồi “Tội cưỡng đoạt khoản 2 đ. ai cứu”.
Công nhận là ông này rất thật, khi nói đến tiền. Nhưng đã rất thật với tiền, thì sẽ rất gian khi xử án.
Một câu hỏi cần đặt ra, nơi khác là nơi nào, và tỉnh ở đây, là đâu nhỉ? Như vậy, cái giá tiền cũng mang tính rất… phổ biến? Mà ông Lê Sỹ Thuần đã “định giá” rõ là vứt xuống tỉnh 20 cái, đây (huyện) 10 cái!
Vậy mà khi được hỏi, ông Lê Ngọc Hiệp… phiên dịch thế này, chắc sợ báo chí không hiểu tiếng Việt trong đối thoại của ông ta: Ý em là từ trên huyện xuống tỉnh cũng phải thuê xe cộ, lo chỗ ăn, chỗ nghỉ. Ý em thế thôi.
Liệu có tin được ông Hiệp thương ông Quý đến độ lo cho cả chuyện tàu xe, đi đường ko? Có lẽ cái băng ghi âm của ông Quý nghe đến đây cũng phải… đỏ mặt rần rần!
Và nhất là bà Lê Thị Thu, Thẩm phán: Vì anh là người nhà của cô Niên (bà Niên cán bộ Viện KSND huyện, có họ hàng với bị can Quý), nên bọn em mới giúp, còn là dân thì... bọn em sẽ làm theo quy định của pháp luật! Nghiêm phết!
Mà thực ra, đó chỉ là sự ngụy biện để che dấu cái việc ăn tiền trắng trợn. Nó cũng cho thấy pháp luật chả có ý nghĩa bình đẳng, công bằng gì hết trong chính bàn tay … đếm tiền của các vị!
Thử tưởng tượng, vụ chạy án này trót lọt, thì cho dù có xử giữa công đường, giữa thanh thiên bạch nhật, kết quả vụ án cũng chỉ là một “trò đùa” đốn mạt với công luận, với dư luận xã hội.
Cải cách tư pháp là một sự hối thúc của xã hội, của đạo lý nước Việt đang xuống cấp nghiêm trọng, rất cần chấn hưng. Nhưng cải cách thế nào đây, nếu như cán bộ tư pháp say mê “thoát y” để khiêu vũ với đồng tiền đến chóng mặt như thế này?
Phép thần nào đủ mạnh để cải cách tư pháp nước Việt nhỉ? Nếu như pháp luật không thượng tôn. Nghe có vẻ mâu thuẫn, nhưng đó mới chính là con đường sáng duy nhất, để nước Việt có kỷ cương, môi trường xã hội lành mạnh và niềm tin của người dân không bị mất mát.
                                       *****************************
II- Không chỉ có các quan chức cấp thấp, mà có cả một cựu quan chức cấp cao trong tuần qua, ông Hồ Nghĩa Dũng, cựu Bộ trưởng GTVT, cũng trở thành đề tài gây xôn xao dư luận. Bởi vị này không phải khiêu vũ với đồng tiền, mà khiêu vũ với… Công ty cổ phần Đầu tư Đèo Cả, chủ đầu tư Dự án hầm đường bộ qua Đèo Cả.
Điều mà dư luận xôn xao trên báo chí là ở chỗ, trước đó, khi còn đương chức ông là người ký quyết định đầu tư xây dựng hầm đường bộ qua Đèo Cả này. Cũng chính ông chỉ định nhà đầu tư là Công ty cổ phần Đèo Cả. Rồi ở thời điểm vốn vay khó khăn, cũng chính ông nhiệt tình giúp đỡ doanh nghiệp này tiếp xúc với các tổ chức tín dụng trong nước, ngoài nước.
Hồ Nghĩa Dũng, thoát y, khiêu vũ, với pháp luật, Ấn tượng trong tuần, Kỳ Duyên, Triệu Sơn, Thanh Hóa,
Ảnh minh họa: Họa sĩ Khều
Và chỉ 08 tháng sau, khi đã giã từ chiếc ghế quyền lực, ông chính thức trở thành thành viên của Hội đồng Quản trị công ty. Nói như dân gian chẳng ngoa chút nào, thì cái công ty này như là “sân sau” để ông chuẩn bị hạ cánh cho an toàn.
Cũng phải hơn 02 năm sau, từ tháng 04/2012 đến năm nay, câu chuyện mới “bị lộ”, gây ồn ào, đàm tiếu. Bị lộ bởi trang website của công ty, chẳng biết có phải vì quá tự hào có được một cựu Bộ trưởng ngành mình về làm ủy viên HĐQT không, mà đưa lên công khai, khiến bung bét hết cả chuyện. Yêu nhau như thế bằng mười hại nhau.
Có điều dở, khi bước chân vào làm thành viên của HĐQT Công ty cổ phần Đầu tư Đèo Cả, là ông đã ngang nhiên giẫm lên những quy định của pháp luật. Cụ thể ở đây là một loạt những quy định của Chính Phủ, mà ông từng là một thành viên. Đó là Nghị định 102/2007/ NĐ- CP, Điều 04, Chương II, quy định thời hạn không được kinh doanh ở các lĩnh vực; Điều 05 quy định thời hạn không được kinh doanh với những đối tượng cán bộ, công chức như ông (phải từ 12-18 tháng).
Từng là một Bộ trưởng, một quan chức cao cấp, quản lý ngành GTVT, một ngành huyết mạch, và cực kỳ phức tạp vì đầu tư cực lớn, không thể nói là ông không nắm được luật. Cách đây một vài năm, dư luận đã xôn xao trước một vị cựu Bộ trưởng KH và ĐT, vì “lách luật” mà phải hầu tòa.
Nếu cứ hành xử như các cựu Bộ trưởng nói trên thì con đường thực thi pháp luật cũng sẽ có nguy cơ bị… tắc nghẽn bởi những hành vi phạm pháp. Vừa thiếu nghĩa, và cũng không dũng lắm! Điều đó sẽ rất khó thuyết phục người dân Sống và làm việc theo Hiến pháp, và pháp luật.
Có điều, dù các quy định pháp luật của Nhà nước có vẻ chặt chẽ “đầu vào”, nhưng lại rất lỏng lẻo… “ đầu ra”. Nghĩa là cấm thì cấm, nhưng không hề có chế tài xử lý, nếu như các đối tượng thuộc diện phải thi hành vi phạm. Trả lời phỏng vấn nhà báo, ông Nguyễn Sỹ Cương, nguyên Chánh Thanh tra Bộ Nội vụ, Ủy viên Thường trực UB Pháp luật của QH công nhận, nếu không quy định cụ thể điều này thì sẽ rất dở. Mà đầu ra lỏng lẻo- chế tài xử phạt không có, sẽ… huề cả làng? Thì khẩu hiệu Sống và làm việc theo Hiến pháp và pháp luật vĩnh viễn chỉ là khẩu hiệu.
Được biết, trang website của Công ty cổ phần Đầu tư Đèo Cả thấy “động”, lập tức gỡ ngay thông tin. Xong om! Theo ngôn từ của một nhà thơ nổi tiếng.
Nhưng hãy còn đây tai tiếng xung quanh vụ việc này. Tiến sĩ Lê Đăng Doanh thì cho rằng, đây là một bài học về quy định pháp luật phải như thế nào để tránh việc các quan chức, khi còn đương chức thì đưa ra những quyết định để chuẩn bị khi về hưu, có thể được lợi từ các quyết định đó.
Còn đời sống nước Việt trong thế giới phẳng giờ đây, trước quốc nạn tham nhũng, trước tâm lý sống vụ lợi, trước những hiện tượng rối loạn các giá trị lại chỉ dễ dàng tin những quan hệ hợp tác kiểu đó như là một sự “trả nợ miệng”. Mà không hề tin ở những lời  thanh minh thanh nga của ông Tổng Giám đốc Công ty cổ phần Đầu tư Đèo Cả, cũng như của ông cựu Bộ trưởng. Cho dù đến thời điểm này, được biết, ông Hồ Nghĩa Dũng đã rút khỏi vị trí ủy viên HĐQT.
Với cá nhân một cựu quan chức, đó cũng là một mất mát không nhỏ về thanh danh.
Rồi đây, các cá nhân vẽ đường chạy án của TAND huyện Triệu Sơn (Thanh Hóa) sẽ phải trả lời trước pháp luật. Đến lúc nào đó, sự ồn ào về cái cách hạ cánh … chòng chành của cựu Bộ trưởng GTVT cũng sẽ lắng xuống. Nhưng sự nhức nhối của một nền tư pháp không được thượng tôn, với những lỗ hổng pháp luật to tướng vẫn đặt ra cho hành trình hội nhập còn khập khiễng, chậm chạp của nước Việt, những vấn đề quyết liệt của cải cách tư pháp, cải cách hành chính, cải cách thiết chế quản lý, ở tầm vĩ mô.
Nếu không, lòng tham sẽ khiến cho người ta, từ quan chức đến dân thường, sẵn sàng “thoát y” để khiêu vũ, không chỉ với đồng tiền nữa, mà với chính… pháp luật!
Đó là điều đau khổ và đáng hổ thẹn nhất cho một quốc gia hướng tới văn minh, văn hóa!
  • Kỳ Duyên