Thứ Bảy, 12 tháng 4, 2014

LẠI TIN GIẬT GÂN ???


Xin chuyển tiếp một nguồn dư luận khác, để tùy nghi!




Kính chuyển.
Không biết đây là sự thật hay là chuyện phong thần.???

Câu chuyện dưới đây lấy ra từ một bài viết của một độc giả sau khi xem một bản tin của hãng thông tấn Reuters về chuyến bay MH370 của hãng hàng không Mã Lai Á.
Ngay từ lúc đầu khi chuyến bay mất tích một cách huyền bí chúng ta không nghe thấy phía Hoa kỳ bình luận gì nhiều – cũng như về phía Nga – về sự việc nầy. Các quốc gia khác như Trung Cộng, Mã Lai, Thái Lan, Việt Nam đã tham gia vào công cuộc tìm kiếm và họ cung cấp các hình ảnh chụp được từ vệ tinh các tấm hình nghi là của chiếc máy bay đang trôi trên mặt biển. Một vài hình ảnh nầy do công ty Inmarsat , một hãng vệ tinh chuyên về thương mại tại Anh Quốc, cung cấp. Nhưng tuyệt nhiên chúng ta không nghe thấy từ các vệ tinh do thám, gián điệp của Bộ Quốc Phòng Hoa Kỳ.
Một điều chắc chắn là Hoa Kỳ sở hữu một hệ thống vệ tinh quốc phòng tinh vi và có kỹ thuật rất cao, rất chính xác, hơn hẳn các vệ tinh chuyên về “làm business”, rẻ tiền. Nó có thể nhận diện ngay các hỏa tiển bắn ra từ đất liền hay từ ngoài khơi ở bất kỳ nơi nào trên thế giới , vượt xa các vệ tinh “thương mại” tư nhân, như hệ thống của Inmarsat , Anh Quốc, tuy đó cũng là một hệ thống tương đối tối tân nhất nhì trong lúc nầy.
Thật là khó mà tưởng tượng một máy bay lớn như chiếc Boeing 777 tự nhiên biến mất trên không trung , hạ cánh đâu đó trên đất liền hay rơi xuống biển mà Mỹ không biết gì hết. Sau vụ xì căng đan do Edward Snowden tạo ra, chúng ta được biết nước Mỹ đã có khả năng  siêu việt  về kỹ thuật nghe ngóng và nhận ra các tín hiệu về viễn thông trên toàn thế giới.
Qua việc tìm ra thủ phạm của vụ 911 Bin Laden tại Hồi Quốc, chúng ta được biết một điều là các phi cơ trực thăng tối mật của Hoa Kỳ đã bay một cách im lặng, hạ cánh an toàn ngay trên nóc và sau vườn của nhà ông Bin Laden mà không một ai trong đám cận vệ của ông ta nghe được và mảy may hay biết, cho đến khi quá trể. Chuyện nầy còn hấp dẫn và đầy bất ngờ, còn hơn cả các cảnh trong  các phim ”action” do Hollywood làm ra.
Cho đến khi chúng ta tìm ra chuyến bay MH 370 và biết đích xác những gì đã xảy ra cho nó, thì thiên hạ đặt ra nhiều giả thuyết và tưởng tượng ra các âm mưu do ai đó gây ra.
Và rồi đây là câu chuyện:
·          Chuyến bay Malaysian Airlines MH370
·          Tên mật mã: Operation Sky Fall – Xin tạm dịch là “Chiến Dịch Rơi Từ Không Trung”
Trong quá trình rút quân từ A-Phú-Hãn của quân đội Hoa Kỳ, một hệ thống chỉ huy và kiểm soát dùng trong việc điều khiển các máy bay nhỏ không người lái (drones) của họ trong lúc di chuyển từ căn cứ trên đồi xuống đã bị quân dân Taliban tấn công rồi tịch thu. Quân Taliban đã phục kích và giết chết đoàn công voa , gồm cả hai người lính tinh nhuệ trong nhóm “người nhái”, lấy toàn bộ hệ thống điều khiển trên, nặng 20 tấn , rồi họ chia ra bỏ vào 6 cái thùng nhỏ, trốn đi.
Chuyện nầy xảy ra vào khoảng Tháng Hai, 2014. Phiến quân Taliban muốn rao bán hệ thống nầy cho Nga hay Trung Cộng để lấy tiền vì Taliban đâu có xài nó được vì không có máy bay drones. Thời điểm nầy thì Nga đang bận rộn lo vụ lấy lại Ukraine. Trung Cộng thì rất cần kỹ thuật tối tân nầy của Mỹ. Họ muốn mua nó về mở toanh ra nghiên cứu, học hỏi, xem trong đó nó có kỹ năng nào rồi tìm cách vô hiệu hóa các máy bay drones của Mỹ. Đây là cơ hộingàn năm một thuở cho Hoa Lục!
Thế là Trung Quốc gởi tám chuyên viên quốc phòng thượng thặng của họ qua xem và đồng ý mua nó với giá hàng triệu đô la. Vào khoảng đầu tháng Ba, tám khoa học gia của Trung Cộng và sáu “thùng đồ” trên di chuyển đến được Mã Lai, vì họ cho rằng đây là con đường duy nhất mà họ tránh được sự khám phá của bất kỳ ai. Nguyên cả một “lô hàng quý” được đem dấu vào tòa đại sứ  TQ tại Mã Lai, vì được sự bảo vệ của quy chế ngoại giao đoàn.
Trong khi đó cơ quan phản gián của Mỹ, với sự trợ giúp của gián điệp Do Thái đã quyết định theo dõi vụ việc nầy và cố lấy lại vật đã bị đánh cắp. Về phía Trung Cộng thì họ cho là cách tốt nhất là chuyển lô hàng quý nầy về cố quốc bằng đường hàng không dân sự để không ai biết và đoán ra. Lại thêm cái lợi nữa là từ Mã Lai đi Bắc Kinh chỉ cần có 4 giờ 30 phút và phía Mỹ sẽ không bao giờ “bao vây” và “đánh cắp” một máy bay dân sự, vì làm như vậy dư luận Mỹ và thế giới tự do sẽ lên án gắt gao. Do đó chọn chuyến bay MH370 là hợp lý và “an toàn” nhất!
Ngay từ đầu gián điệp Mỹ đã gài trên chuyến bay MH370 năm người gồm cả điệp viên Do Thái. Những người nầy là chuyên viên rất rành rẽ về máy bay Boeing, đặc biệt là Boeing 777. Hai người Ba Tư mà lâu nay chúng ta nghe nói là họ dùng thông hành giả, cũng là hai tòng sự, cộng tác viên do Mỹ chế ra!
Hôm sáng sớm Thứ Bảy, ngày 8 Tháng 3, khi chuyến bay MH370 sắp ra khỏi không phận Mã Lai và đang trên đường tới không phận Việt Nam, thì trên không trung gần đó một máy bay quân sự tối tân của Mỹ thuộc hệ thống  AWACS (Airborne Warning And Control System)  đã nhanh chóng làm hỏng hệ thống báo hiệu, hệ thống lái tự động và sau đó họ  dùng “remote control” để điều khiển chiếc máy bay MH370. Đó là lúc chúng ta nghe nói là chiếc máy bay MH370 có lúc đã bị mất cao độ một cách tạm thời.
Cũng nên nhớ là sau vụ khủng bố 911, các máy bay Boeing và Airbus đã được đặt cài hệ thống “remote control”  điều khiển bởi máy bay AWACS  để chống lại không tặc như đã xảy ra cho nước Mỹ. Và kể từ đó các máy bay Boeing chuyên chở hành khách có thể được điều khiển bởi cơ quan quản trị hàng không FAA/ATC từ các trạm kiểm soát ở dưới đất, khi cần. Hệ thống “remote control” nầy cũng đã được dùng để điều khiển máy bay không người lái, hay các drones ,một cách thành công  trong việc tiêu diệt khủng bố quân trên khắp thế giới.
Sau đó 5 người điệp viên Mỹ / Do Thái hoàn toàn kiểm soát chiếc máy bay, tắt hệ thống báo hiệu (transponder) và các thông tin viễn thông trên máy bay. Rồi họ cho máy bay chuyển hướng bay ngược về hướng Tây, thay vì qua không phận Việt Nam. Dĩ nhiên là họ biết là không nên bay qua hướng Đông , qua ngả Phi Luật Tân, hay đảo Guam vì cả vùng biển nầy có đầy rẫy các hệ thống phòng không Trung Cộng và radar cùng vệ tinh của họ theo dõi.
Hệ thống radar quân sự của Mã Lai, Thái Lan và Ấn Độ dĩ nhiên có nhận ra một “máy bay lạ” trong không phận của họ, nhưng tất cả đều “không có phản ứng gì”!. Sau đó chiếc máy bay MH370 bay qua Bắc Sumatra, Anabas, phía Nam của Ấn Độ, rồi hạ cánh xuống đảo Maldivas. Mấy ngày đầu tiên khi máy bay “mất tích”, chúng ta có xem trên TV thấy người ta có phỏng vấn một vài dân trên đảo Maldivas và họ cho biết có nghe thấy một chiếc máy bay rất lớn bay qua làng họ. Nhưng nay thì tin nầy bị cho “chìm xuồng”, không ai nhắc đến nữa!.
Sau khi đổ thêm xăng, chiếc máy bay trên lại cất cánh bay đến đảo Garcia Diego, một căn cứ không quân của Hoa Kỳ, nằm ngay giửa Ấn Độ Dương. Sau đó tất cả “lô hàng quý” và ngay cả cái “Black Box” được tháo gở ra khỏi chiếc máy bay. Trong lúc nầy thì tất cả các hành khách khác đã chết từ lâu vì trước đó có lúc chiếc máy bay đã được cho bay đến cao độ là 45,000 ft. Ở cao độ nầy, hành khách ngồi trong phi cơ đã chết hết vì thiếu dưỡng khí là oxygen. Dĩ nhiên nhân viên gián điệp thì đã chuẩn bị trước.
Chiếc máy bay với các hành khách không hồn, sau đó lại được cho bay lên trở lại, qua hệ thống “remote control” , rồi từ từ rơi xuống Nam Ấn Độ Dương, dàn cảnh như thể là nó bay đến lúc không còn một giọt xăng nào. Diễn biến nầy xem ra người ta có thể đổ lỗi cho phi công chính và phi công phụ. Lúc đầu thiên hạ đoán là phi cơ đã rơi tại biển Nam Trung Hoa, trong khi máy bay đã bay về hướng Ấn Độ Dương. Họ còn đưa ra nhiều tuyên bố mâu thuẩn với nhau để làm lạc hướng cả thế giới. Trong việc nầy, Úc Đại Lợi là một người đồng tình.
Trong khi đó, ngay từ đầu Trung Cộng biết là mình đã bị “phổng tay trên” và đã dùng mọi nỗ lực để tìm ra tông tích của chiếc máy bay MH370, với vô số phi cơ, tàu bè, vệ tinh, trước là nhắm vào biển Nam Trung Hoa, sau đó trong vịnh Malacca, rồi sau cùng là Ấn Độ Dương. Điều nầy chứng tỏ cho ta thấy rằng Trung Cộng quan tâm rất đặc biệt đến vụ “mất tích” nầy, không hẳn   là họ đau buồn mất đi mấy trăm công dân mà là họ mất đi một “lô hàng” rất cao quý về kỹ thuật, khó tìm đâu ra, với 8 khoa học gia sáng giá, cũng khó mà có người thay thế!



Thứ Bảy, 5 tháng 4, 2014

NHẬT BẢN THÍ NGHIỆM THUỐC ĐIỀU TRỊ DỨT ĐIỂM BỆNH TIỂU ĐƯỜNG

SƯU TẦM

Tin Y Khoa Tokyo, lúc : 02/03/14 18:13


Nhật Bản đang thí nghiệm loại thuốc ức chế SGLT2 có thể điều trị triệt để căn bệnh tiểu đường nhằm tránh những biến chứng nguy hiểm có thể xảy ra đối với người bệnh. 


Đường gluco được lọc qua cầu thận sẽ lại được tái hấp thu trở lại máu nhờ các protein vận chuyển đường-muối (SGLT2). Nếu khống chế được SGLT2, gluco sẽ được bài xuất hoàn toàn ra nước tiểu và lượng đường trong máu sẽ không tăng. Mật độ đường máu cao sẽ gây ra những biến chứng nguy hiểm đối với thần kinh, võng mạc và thận.

Loại thuốc mới nói trên có cơ chế điều trị bất hoạt hóa và ngăn chặn protein SGLT2 có chức năng hấp thu đường trong thận.

Cho đến nay, các loại thuộc có tác dụng làm tăng hiệu quả hoạt động của hoóc-môn và insulin vẫn đóng vai trò chủ đạo. Tuy nhiên, loại thuốc mới sẽ dựa trên cơ chế chống tái hấp thu đường dư thừa của thận và giúp bài tiết hoàn toàn qua đường nước tiểu cũng góp phần làm giảm trọng lượng ở những người béo phì. 

Sáu loại thuốc có cùng cơ chế như trên đang được thí nghiệm ở Nhật Bản và bắt đầu được thừa nhận ở các nước Âu-Mỹ và Nhật Bản. 

Tại Nhật Bản, ngày càng nhiều người trong số 9,5 triệu bệnh nhân chuyển sang lựa chọn hướng điều trị mới này.



Ảnh minh họa 



Giảm lượng đường trong máu

Về cơ bản, thận có chức năng duy trì lượng đường trong máu ở mức ổn định và dưới tác dụng của protein SGLT2 nằm trong các ống vi niệu, 90% lượng đường được bài xuất từ máu vào nước tiểu được hấp thu trở lại.

Trong trường hợp bệnh nhân tiểu đường có nhiều đường bài tiết qua nước tiểu, thuốc làm giảm chức năng của SGLT2 khiến đường dư thừa sẽ không được hấp thu trở lại máu và bài xuất toàn bộ qua nước tiểu. Do đó, mặc dù lượng đường trong nước tiểu tăng nhưng lượng đường trong máu sẽ giảm và tình trạng đường huyết cao sẽ được cải thiện. 

Ngoài ra, thuốc làm giảm đường máu khiến lượng đường thâm nhập vào tế bào giảm theo đó cũng giúp giảm trọng lượng cơ thể. Nhờ tác dụng này mà hiệu quả hoạt động của insulin cũng được cải thiện gánh nặng cho các tế bào cụm đảo Langerhans của tuyến tụy, tạo hy vọng phục hồi chức năng tiết insulin của tụy.

Tuy nhiên, cũng cần lưu ý tác dụng phụ của loại thuộc mới có thể là gia tăng vi khuẩn trong niệu đạo và sinh dục do lượng đường trong nước tiểu tăng.


Ảnh minh họa 

Quy mô điều trị tăng mạnh

Giám đốc Phòng mạch Ueda, bác sỹ Nobuyuki Ueda, thuộc Hội nghiên cứu bệnh tiểu đường Nhật Bản đã tham gia chương trình thử nghiệm thuốc cho biết: “Thuốc điều trị bệnh tiểu đường hiện nay chủ yếu là tăng insulin để giảm lượng đường trong máu, cải thiện thị lực và tăng khả năng tiết insulin. Tuy nhiên, thuốc mới lại đi theo cơ chế thúc đẩy việc bài tiết đường dư thừa qua nước tiểu nên tác dụng của thuốc hoàn toàn khác và có thể nói là quy mô điều trị đã mở rộng”.

Trong khoảng một năm tham gia thử nghiệm, chỉ số HbA1c trung bình trong 1-2 tháng của bệnh nhân cải thiện xuống gần 1% trong khi giá trị chuẩn là chưa tới 7%. Trong lượng cơ thể giảm 2-3kg, lượng mỡ trong gan giảm và chỉ số γGTP có xu hướng tốt lên.

Ông Ueda nhấn mạnh: “Thuốc mới về cơ bản dùng cho người có hàm lượng đường máu cao sau ăn mà các phương pháp vận động và kiêng khem không giúp cải thiện được chứng béo phì." 

Đánh giá về thuốc mới, bác sỹ Ueda cho biết: “Tôi cũng muốn bàn thêm về các tác dụng phụ khác của loại thuốc mới như có làm bệnh nhân gầy, có bài xuất nhiều canxi gây loãng sương hay không, gây mất điện giải hay không?”

Thử nghiệm được tiến hành từ năm 2010

Thuộc điều trị bệnh tiểu đường hiện nay có ba dạng gồm thúc đẩy tiết insulin; cải thiện tình trạng kháng insulin; chống hấp thu đường từ ruột.

Thời gian gần đây, những thuốc làm tăng hiệu quả của hoócmôn incretin làm tăng sản sinh insulin của tuỵ đang được bán rộng rãi.

Thuốc ức chế SGLT2 là hợp chất có tên Phlorhizin được chiết xuất từ rễ cây táo và được cho là có liên hệ chặt chẽ với bệnh tiểu đường. 

Thuốc này chia ra làm sáu loại dựa trên cấu tạo hoá học và bắt đầu tiến hành thử nghiệm tại nhiều nước trên thến giới từ năm 2010. 

Tháng 1/2014, bên cạnh một loại thuốc được thừa nhận tại Nhật Bản, hai loại thuốc khác đã được chấp nhận sử dụng tại Mỹ./.


Thứ Năm, 3 tháng 4, 2014

ĐỨC TẶNG TRUNG QUỐC BẢN ĐỒ KHÔNG CÓ HOÀNG SA, TRƯỜNG SA

02/04/2014 19:28

(Tin Nóng) Trong chuyến thăm Đức vừa qua, ngày 28.3, Thủ tướng Đức Angela Merkel đã tặng Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình tấm bản đồ Trung Quốc in năm 1735, trên đó biên giới Trung Quốc chỉ tới đảo Hải Nam, theo tạp chí Foreign Policyngày 1.4.


Thủ tướng Đức và Chủ tịch Trung Quốc xem bản đồ Trung Quốc cổ thế kỷ 18 do Jean-Baptiste Bourguignon d'Anville (Pháp) vẽ, tại Phủ Thủ tướng Đức ở Berlin tối 28.3 - Ảnh: Cơ quan báo chí chính phủ Đức (BPA)

Tấm bản đồ này do nhà bản đồ học người Pháp, ông  Jean-Baptiste Bourguignon d'Anville vẽ, được một nhà xuất bản Đức in năm 1735. Thủ tướng Đức tặng bản đồ cổ này cho Chủ tịch Trung Quốc trong buổi chiêu đãi tối, trong phần trao đổi quà tặng.
Bản đồ của d'Anville dựa trên những khảo sát địa lý của các đoàn truyền giáo Dòng Tên ở Trung Quốc và được xem là "tổng kết hiểu biết của châu Âu về Trung Quốc thế kỷ 18".
Tấm bản đồ này, theo chú thích tiếng Latinh trên đó, chỉ ra một "Trung Quốc đích thực", trong đó khu trung tâm Trung Quốc chủ yếu là người Hán, không có Tây Tạng, Tân Cương, Mông Cổ, hay Mãn Châu. Còn hai đảo Đài Loan và Hải Nam được thể hiện bằng biên giới khác màu với biên giới Trung Quốc đích thực.
Dĩ nhiên là hoàn toàn không có Hoàng Sa, Trường Sa trong tấm bản đồ thế kỷ 18 này.
Báo chí Trung Quốc đã không công bố bản đồ d'Anville, mà lại đưa ra bản đồ khác và nói đó là bản đồ bà Merkel tặng (!). Bản đồ này của nhà bản đồ học người Anh tên John Dower, được nhà xuất bản Henry Teesdale & Co. in ở London năm 1844, trong đó bao gồm Tây Tạng, Tân Cương, Mông Cổ và một phần lớn Siberia.


Tấm bản đồ Trung Quốc cổ, của nhà bản đồ học người Pháp Jean-Baptiste Bourguignon d'Anville vẽ, được một nhà xuất bản Đức in năm 1735 - Ảnh: FP

Tuy nhiên trên các mạng xã hội Trung Quốc lại có thông tin về cả hai bản đồ này. Với bản đồ d'Anville, cư dân mạng Trung Quốc giận dữ với món quà bà Merkel tặng, cho rằng đó là "món quà vụng về", hoặc "Đức chắc có động cơ thầm kín", hay đi xa hơn là cáo buộc bà Merkel muốn hợp pháp hóa các phong trào đòi độc lập của Tây Tạng, Tân Cương v.v.
Còn bản đồ Dower trái lại được đón chào hơn, và có người còn tự hào về lãnh thổ cũng như quyền lực to lớn của đế quốc Trung Hoa trước đây.
Anh Sơn

Thứ Hai, 24 tháng 3, 2014

VỀ THĂM KHÚC RUỘT MIỀN TRUNG


Cùng với Đoàn tham quan du lịch do khu phố tổ chức. Chúng tôi đã có một chuyến VỀ THĂM KHÚC RUỘT MIỀN TRUNG trong đúng 1 tuần. Di chuyển bằng máy bay từ TPHCM ra Đà Năng, thăm phố cổ Hội An. Rồi đi ô tô ra Huế, Quảng Trị, Đông Hà, Đồng Hới. Thăm cố đô Huế, thăm chùa Thiên Mụ, thăm khu bảo tàng thành cổ Quảng Trị, thăm cầu Hiền Lương, viếng mộ đại tướng Võ Nguyên Giáp,  viếng nghĩa trang liệt sỹ Trường Sơn, thăm động Thiên Đường, thăm thánh địa Lavang, thăm chùa Thiền không Sơn thượng, thăm chùa Linh Ứng ...


ĐÀ NẴNG – THÀNH PHỐ ĐÁNG SỐNG NHẤT VIỆT NAM

                         

                       
Những chuyện “hổng” giống ai

  Nhắc đến Đà Nẵng là người ta thường nghĩ ngay đến chương trình “5 không, 3 có”, 5 không là không có hộ đói, không có người mù chữ, không có người lang thang xin ăn, không có người nghiện ma túy trong cộng đồng, không có giết người cướp của. Sau 5 năm tích cực triển khai kể từ năm 2000, kết quả đạt được thật là mỹ mãn.

  Sau "5 không", Đà Nẵng “dấn” thêm bước nữa đó là triển khai chương trình "3 có" . “ 3 có”  là có nhà ở, có việc làm, có nếp sống văn hóa, văn minh đô thị.
 Rất nhiều cây cầu ở Đà Nẵng không chỉ là nơi đi lại mà còn là một công trình nghệ thuật, nơi tham quan du lịch
Tuy nhiên, một việc khá nổi tiếng, đã đem lại bộ mặt khang trang và hiện đại cho Đà Nẵng mà ai cũng biết, nhưng lại chưa địa phương nào làm được đó là vấn đề giải phóng mặt bằng để làm đường. Không như các thành phố khác, khi giải phóng mặt bằng để làm đường, Đà Nẵng thường lấy vào 2 bên đường mới một khoảng không từ 30 đến 50 mét và sau đó quy hoạch bán đấu giá. Việc này theo ông Thanh không chỉ tạo ra những con đường khang trang, sạch đẹp do việc xây dựng đồng bộ, tránh được nhà siêu mỏng, siêu méo, mà nó còn tạo ra nguồn vốn lớn từ chính quỹ đất này do đường sá khang trang, rộng rãi nên giá đất tại những khu vực này cũng đã tăng lên rất nhanh. Không chỉ dừng lại tại đó mà việc đấu giá những lô đất hai bên đường mới cũng sẽ tránh được việc lợi dụng biết trước quy hoạch để mua đất bên trong chờ ra mặt đường.

  Một việc khác cũng chưa từng có tiền lệ đó là xây dựng bệnh viện ung thư và bệnh viện phụ nữ. Bệnh viện ung thư ở Đà Nẵng là do các nhà hảo tâm trong và ngoài nước đóng góp. Đà Nẵng đã quyên góp được hàng trăm tỷ đồng xây dựng nên một bệnh viện cho những người ung thư với hơn 500 giường . Đối với bệnh viện phụ nữ thì đây có lẽ là nơi khám chữa bệnh đầu tiên trên cả nước duy nhất chỉ dành cho phụ nữ. Tất cả chị em bị ung thư sẽ được chữa trị miễn phí”

                      
                      

                     

                     

                     

                     

                     

                     

                    

                     

                                       


   Đà Nẵng luôn cầu thị và tiếp thu những ý kiến của các chuyên gia để xây dựng Đà Nẵng thành một thành phố văn minh, hiện đại 
Đối với vấn đề thu hút nhân tài, tránh chảy máu chất xám, Đà Nẵng đã có những “chiêu” tỏ ra rất cao tay đó là thành lập ra một trường trung học chuyên Lê Quý Đôn. Tất cả những em theo học ở đây đếu phải trải qua cuộc thi tuyển đầu vào gắt gao, không có chuyện nhờ vả, chạy vạy hay xin xỏ. Khi ra trường em nào xuất sắc sẽ được cho đi học tiếp ở nước ngoài, em nào giỏi học đại học trong nước và tất cả đều được thành phố tài trợ kinh phí ăn học sau đó quay về được bố trí công việc phù hợp và đặc biệt phải cống hiến cho thành phố ít nhất là 7 năm. Thực tế là trong thời gian làm việc tại Đà Nẵng thì họ đã gắn bó với Đà Nẵng, gắn bó với công việc và đặc biệt là họ sẽ xây dựng gia đình và sinh con đẻ cái. Đó chính là nguyên nhân giữ người tài ở lại với Đà Nẵng và tại sao Đà Nẵng không bị chảy máu chất xám trong thời gian qua.


“Nói không” với tệ nạn

   Trong khi Hà Nội, TP Hồ Chí Minh hay các đô thị lớn trên toàn quốc đang phải “vật vã” với tệ nạn đua xe trái phép, thì đối với Đà Nẵng chuyện này lại trở thành chuyện nhỏ.  Với Đà Nẵng, nếu đua xe sẽ bị tịch thu phương tiện bán và xung công quỹ để ủng hộ người nghèo, không có chuyện phạt, gọi điện hay nhờ vả xin xỏ.
   Với người nghiện ma túy, khi phát hiện Đà Nẵng kiên quyết đưa đi tập trung cai nghiện mà không để ngoài xã hội nên đã tránh được nhiều tệ nạn, móc túi, cướp giật và đặc biệt là cướp của giết người. Không những thế, chính quyền Đà Nẵng còn treo thưởng cho những ai phát hiện ra người nghiện hút chích ngoài đường sẽ được thưởng tiền. Nhưng hình như kể từ khi đề ra quy định này vẫn chưa có ai được thưởng bởi dù người dân “lọ mọ” đến mấy thì cũng khó có ai phát hiện ra người nghiện ngoài đường.

 Ngày càng có nhiều du khách muốn đến với Đà Nẵng
   Với vấn đề bạo hành trong gia đình, Đà Nẵng đã có sáng kiến có một không hai đó là đích thân Bí thư thành ủy ký giấy mời và đứng ra gặp hơn 130 ông chồng hay đánh vợ đến để khuyên nhủ. Sau khi được đích thân Bí thư thành ủy Nguyễn Bá Thanh ân cần tâm sự và khuyên nhủ thì tất cả các ông chồng trên đều tự nguyện ký vào cam kết sẽ không đánh vợ nữa.


 THÀNH CỔ QUẢNG TRỊ



                                  
Người chiến sỹ trẻ nhất hy sinh trong 81 ngày đêm ở thành cổ Quảng Trị.
                                   Khi hy sinh anh mới có 14 tuổi 



                      

Thành Cổ trong cuộc tấn công chiến lược 1972 và trận chiến 81 ngày đêm lịch sử
Cuộc tấn công chiến lược năm 1972 trên toàn miền Nam bắt đầu. Ngày 30/3/1972 hai Sư đoàn 304 và 308 với sự hỗ trợ của các trung đoàn xe tăng và pháo binh đã vượt qua khu phi quân sự tại giới tuyến 17 chia cắt 2 miền. Đồng thời từ phía Tây, Sư đoàn 324B với xe tăng hỗ trợ theo đường 9 từ Lào vượt qua Khe Sanh tiến vào thung lũng sông Thạch Hãn. Với sự lợp lực của quân ta đã gây bất ngờ cho quân phòng thủ của Việt Nam Cộng hòa và đồng minh Mỹ. Quân ta tiến đánh vào các vị trí phòng thủ của sư đoàn 3 VNCH làm tan rã lực lượng địch.
Ngày 28 tháng 4 ta chiếm được Đông Hà và tiến đến sát thị xã Quảng Trị. Ngày 29, quân VNCH được lệnh rút về trấn thủ tại sông Mỹ Chánh.
Ngày 2/5 Thị xã Quảng Trị được giải phóng. Thắng lợi của chiến dịch Quảng Trị năm 1972 đã làm thay đổi cơ bản cục diện chiến trường, đẩy chiến lược “Việt Nam hoá chiến tranh” của Mỹ đến bờ vực phá sản, tạo đà và thế cho việc giải phóng hoàn toàn miền Nam.
                        

Để mất Quảng Trị, Mĩ - nguỵ đã điên cuồng mở cuộc phản kích tái chiếm Quảng Trị với mật danh “Lam Sơn 72”. Trong đó mục tiêu số 1 là phải chiếm được Thành Cổ Quảng Trị. Trong lịch sử chiến tranh, chưa có một cuộc hành quân nào mà mục tiêu chủ yếu là đánh chiếm một toà thành có chu vi chưa đầy 2.000m mà đối phương huy động một lực lượng hùng hậu: với sự hỗ trợ của hạm đội tên lửa Mỹ, hàng loạt máy bay ném bom B52, một khối lượng bom đạn khổng lồ như ở chiến dịch tái chiếm Thành Quảng Trị. Thị xã Quảng Trị trong 81 ngày đêm từ 28/6 đến 16/9 được ví như một túi bom. Trung bình mỗi ngày địch huy động 150-170 lần chiếc máy bay phản lực, 70 – 90 lần chiếc B52 để ném bom huỷ diệt thị xã và Thành Cổ Quảng Trị. Với diện tích chưa đầy 3 cây số vuông, trong 81 ngày đêm thị xã và Thành Cổ Quảng Trị phải gánh chịu 328.000 tấn bom đạn, trung bình mỗi chiến sỹ của ta phải gánh chịu 100 tấn bom, 200 quả đạn pháo.
Và dù trên mình mang đầy thương tích nhưng các anh vẫn chiến đấu ngoan cường, quyết không rời trận địa, chiến đấu đến hơi thở cuối cùng, cứ người này ngã xuống người khác lại đến thay. Báo quân đội nhân dân ra ngày 9/8/1972 có viết “Mỗi mét vuông đất mà các chiến sỹ ta dành được ở Thành Cổ Quảng Trị thực sự là một mét vuông máu”. Theo thống kê của phòng quân lực, 80% chiến sỹ của ta đã hi sinh do sức ép của bom đạn, dù đang ngồi trong hầm cũng vỡ máu mũi, máu tai mà hi sinh.
Do hoả lực của địch quá mạnh, phòng tuyến vòng ngoài của ta bị vỡ dần. Từ đầu tháng 9 đã diễn ra cuộc chiến đấu vô cùng ác liệt trong lòng thị xã và Thành Cổ Quảng Trị. Ta và địch giành nhau từng căn nhà, góc phố, từng mảng tường Thành Cổ. Thời tiết lúc này không thuận lợi, áp thấp nhiệt đới liên tục xảy ra, nước sông Thạch Hãn dâng cao, cả thị xã chìm trong biển nước. Lợi dụng tình hình đó địch tăng cường bắn phá vào công sự của ta. Các chiến sỹ của ta vừa thay nhau tát nước chống ngập công sự, vừa chống trả địch, suốt ngày ngâm mình trong nước, ăn lương khô, uống nước lã nên sức khoẻ giảm sút, thương vong rất lớn có ngày trên 100 người.

Việc cố thủ giữ Thành Cổ Quảng Trị trong chiến dịch đánh phản kích 81 ngày đêm, khi một giải pháp có tính chất quyết định cho cuộc chiến tranh Việt Nam đang đi đến hồi kết trên bàn đàm phán Pari, thì nó thực sự có ý nghĩa sống còn cho cả hai phía. Điều này được thể hiện: ta thì hạ quyết tâm giữ cho bằng được thành còn địch cố chiếm cho được thành bằng mọi giá, khi dư luận trong nước cũng như trên thế giới đang từng giờ từng phút hướng về Thành Cổ Quảng Trị. Sự kiện địch không thực hiện được mục tiêu “cắm cờ” trên Thành Cổ trước ngày 13-7-1972, chúng bày ra trò đắp thành giả tại làng Trâm Lý (cách Thành Cổ Quảng Trị hơn 2km) rồi quay phim, chụp ảnh, công bố đã chiếm lại được Thành Cổ Quảng Trị tại Hội nghị Pari, là một minh chứng cho thấy tầm quan trọng của việc làm chủ Thành Cổ Quảng Trị trong thời điểm quyết định năm 1972. Khi một giải pháp có lợi cho ta tại Hội nghị Pari cơ bản đã được định đoạt, thì việc giữ Thành Cổ không còn ý nghĩa nữa, ta quyết định rút ra khỏi Thành về án ngữ bờ Bắc sông Thạch Hãn, mặc dù cái giá phải trả cho sự kiện này khá đắt, lực lượng ta bị hao hụt thương vong khá nhiều.

Trong 81 ngày đêm đó để chiếm lại thành cổ Quảng Trị 16ha và cả thị xã Quảng Trị hơn 3km2, Mỹ đã ném xuống đây 328 ngàn tấn bom. Báo chí phương Tây thời đó bình luận tương đương sức công phá của 7 quả bom nguyên tử Mỹ đã ném xuống Hiroxima Nhật Bản năm 1945. Do vậy 81 ngày đêm ấy toàn bộ thị xã và tòa thành cổ này bị san bằng. Thành Cổ chỉ còn dấu vết của một số đoạn thành, lao xá, cổng tiền, hậu... Từ năm 1993 - 1995, hệ thống hào, cầu, cống, một số đoạn thành, cổng tiền đã được tu sửa.

                  
                      Dưới chân tượng đài Mẹ Suốt ( Đồng Hới)

Cũng trong 81 ngày đêm đó, hàng ngàn chiến sĩ đã hy sinh tại đây chưa lấy được hài cốt vì khói lửa bom đạn quá nhiều, xương máu các anh đã hòa quyện vào gạch đá đổ nát. Chính vì vậy mà ngày nay tại trung tâm di tích người ta xây đài tưởng niệm hình thành ngôi mộ chung cho hàng ngàn chiến sĩ đã ngã xuống trong những ngày đêm khốc liệt này.
Thành Cổ Quảng Trị ngày nay - Đài tưởng niệm được mô hình hoá thành nấm mộ chung

Do hàng ngàn chiến sỹ ta cho đến hôm nay vẫn còn nằm dưới mảnh đất này, vì thế mà các công trình dưới thời nhà Nguyễn sẽ không còn được phục dựng lại nữa. Thành Cổ được xây dựng thành một công viên văn hoá, tưởng niệm và tri ân tôn vinh những người đã vĩnh viễn nằm nơi lại đây. “Cho tôi hôm nay vào Thành Cổ thắp một nén nhang viếng người nằm dưới cỏ. Cỏ xanh non tơ cỏ xanh non tơ xin chớ vô tình”. Lời bài hát “Cỏ non Thành Cổ” của nhạc sĩ Tân Huyền cũng chính là lời nhắn nhủ của cựu chiến binh Phạm Đình Lân từ Hà Nội về thăm lại chiến trường xưa. Anh đến với đài tưởng niệm cho hàng ngàn đồng đội đang yên nghĩ vĩnh hằng dưới lớp cỏ non xanh của khu di tích thắp nén tâm hương mà lòng sót xa nhắn nhủ:

CỎ NON THÀNH CỔ
        Sáng tác : Tân Huyền

Đò lên Thạch Hãn ơi chèo nhẹ
Đáy sông còn đó bạn tôi nằm
Có tuổi hai mươi thành sóng nước
Vỗ yên bờ mãi mãi ngàn năm.


THÀNH CỔ QUẢNG TRỊ CHIỀU NAY
Tác giả : Sơn Thủy
Về thăm Quảng Trị chiều nay
Nắng như đổ lửa rặng cây thẫn thờ
Mênh mông thảm cỏ non tơ
Nơi Anh ngã xuống bây giờ anh linh.

Tháp Đài tưởng niệm quang vinh
Như tia máu đỏ trường sinh tuôn trào
Ôi dòng Thạch Hãn ngày nào
Bấy lâu sóng vẫn cồn cào đáy sông.

Anh nằm đâu đó biết không
Mẹ già khắc khoải ngóng trông tháng ngày
Quảng Trị Thành cổ chiều nay
Lâng lâng nỗi nhớ đong đầy ước mong.

Tháp Đài tưởng niệm - Bút Rồng
Vẽ tên Anh giữa ngàn trùng nước non
Nén nhang thầm nguyện vuông tròn
Ru hồn Anh mãi - mãi còn tiếng ru. 
 


Trở lại chiến trường xưa, đứng trước dòng Thạch Hãn hiền hoà mang trong mình bao máu xương của biết bao đồng đội, Lê Bá Dương, một người từng chiến đấu ở chiến trường Quảng Trị đã cảm tác những dòng thơ nổi tiếng:

“Đò lên Thạch Hãn ơi chèo nhẹ
Đáy sông còn đó bạn tôi nằm.
Có tuổi hai mươi thành sóng nước
Vỗ yên bờ mãi mãi ngàn năm.”


VIẾNG MỘ ĐẠI TƯỚNG VÕ NGUYÊN GIÁP
Mộ phần Đại tướng ngự trên vùng đất bằng phẳng cao nhất. Thấp hơn một chút là tháp chuông trong khuôn viên theo phong cách thờ tự, tháp được gia đình Đại tướng dựng lên từ năm 2009. Trên đó in rõ tên của phu nhân Đại tướng Võ Nguyên Giáp cùng gia đình cung tiến. Bốn chữ lớn đúc vào chuông: “Vũng Chùa Hồng Chung”, các bức khánh khắc thơ của nhiều sư tổ danh tiếng. Từ gác chuông này, nhìn về phía đông nam là một phần của Biển Đông, phóng tầm mắt ra xa hơn là Đảo Yến, sau lưng là núi Mũi Rồng hùng vĩ.  Theo thuật phong thủy, đó là địa thế lý tưởng, đắc địa. Dưới núi Rồng là thung lũng Rồng hết sức nên thơ, ở giữa núi Rồng cao sừng sững, hai bên chạy theo hướng vòng cung đông nam, địa hướng lý tưởng, không lệch bất cứ một phút, một giây nào khi đưa la bàn lên kiểm chứng.

             

            


Ở ĐỜI CÒN RẤT NHIỀU NGƯỜI TỐT.
     Chuyện là thế này : Hôm đi thăm động Thiên Đường , trên đường về chị Thắng có một cuộc gọi từ ACB bank hỏi cô bị mắt giấy CMND , chị ngạc nhiên trả lời tôi đang đi chơi ở Quảng bình làm sao lại mất CM ở SG được, chị cho rằng chắc là lừa đảo đây . Cách vài tiếng sau có một cuộc gọi khác với nội dung cũng vậy. Chị kiểm tra lại thì ra cái bóp trong đó đựng CMND đã không còn nữa. Gọi lại cho ACB bank thì mới biết trong ví của chị có cái thẻ ATM của NH , người nhặt được đã gọi từ động Thiên Đường ngược về ACB và nói cho NH biết như vậy, người đó tên là Nguyễn Mạnh Hùng, ở Quảng bình . Sau đó gọi lại cho anh Hùng, lái xe của Đoàn liên lạc với anh Hùng nói cách gửi về Đà nẵng . Khi xe của Đoàn về cách Đà nẵng vài chục km thì đã nhận được tin vợ anh Thìn ( lái xe của Đoàn ) đã  nhận được giấy tờ. Việc nhận giấy tờ của vợ anh lái xe cũng là một hành động đáng khâm phục. Giữa trưa, khi nhận được tin giấy tờ đã về đến Đà Nẵng, vì nhà không có người lớn nên chị đã chở cả 3 con nhỏ trên xe máy chạy mấy cây số đi nhận giấy tờ cho một người mà chị chưa hề quen biết. Ngạc nhiên nhất là cái bóp được bao cẩn thận trong phong bì kín , giở ra vẫn còn nguyên giấy tờ và tiền ( gần một triệu ) . Mọi người trong đoàn rất xúc động và nói với nhau là hoá ra còn có nhiều người thật là tốt. Anh Hùng đó đã rất tận tuỵ trong việc liên lạc với đoàn , và rất thông minh khi hỏi ngược lại ACB bank để biết số điện thoại về người có giấy tờ . Chúng tôi rất cám ơn anh Hùng , nếu không gặp người tốt và nhanh nhẹn thông minh như anh thì việc về lại TP của chị Thắng sẽ rất khó khăn vì không có CMND thì làm sao lên máy bay được. Người mang ơn anh Nguyễn Mạnh Hùng là chị Lê Thị Thắng, mẹ của hoa hậu Ngọc Khánh. Đó là một kỷ niệm đẹp của chuyến đi, và mọi người đều thốt lên rằng Ở ĐỜI CÒN RẤT NHIỀU NGƯỜI TỐT.

                                         PHỐ CỔ HỘI AN 

              

                

                 


                                        THÁNH ĐỊA LAVANG 

Gọi là Thánh địa Lavang vì mảnh đất này nguyên có tê là Lá Vằng. Người Pháp phiên âm là LAVANG. Đây là mảnh đất hiếm hoi mà suốt 30 năm chiến tranh không có bom rơi đạn nổ kể cả từ hai phía. Ở đây có đặc sản là cao Vằng LAVA, bổ dưỡng cho người gia và phụ nữ có thai. 

                 

                  

                 
                                       Cao chè Vằng 

               
                          Trong chùa Thiền Không sơn thượng

                
                             Dưới chân cột cờ bên cầu Hiền Lương mới


Trong chùa Linh Ứng