Thứ Năm, 11 tháng 4, 2013

LÝ GIẢI MỘT SỐ HIỆN TƯỢNG CỦA CON NGƯỜI



LÝ GIẢI VỀ 3 HIỆN TƯỢNG " HIỂN NHIÊN" 

CỦA CON NGƯỜI 

    Đi tìm câu trả lời cho việc tại sao thân nhiệt chúng ta là 37 độ C, hắt xì có mở được mắt không, ruột thừa liệu có "thừa"…

1. Tại sao thân nhiệt của con người lại ổn định ở mức 37 độ C?

Mỗi khi cặp nhiệt độ, thấy nhiệt kế chỉ con số 37 độ C, chúng ta hoàn toàn yên tâm về sức khỏe của bản thân. Vậy khi ấy, bạn đã bao giờ tự hỏi rằng tại sao lại là 37 độ C mà không phải con số khác như 38, 39 hay 50 chưa? 

ly-giai-3-hien-tuong-hien-nhien-cua-con-nguoi

Câu trả lời nằm ở sự tiến hóa của loài người. Trong giới sinh vật, loài người nói riêng cũng như họ động vật có vú sở hữu khả năng tuyệt vời, vượt trội họ bò sát: đó là có khả năng duy trì thân nhiệt ở mức ổn định. 

Điều đó giúp cho chúng ta tồn tại và phát triển hơn hẳn các loài khác. Tính trung bình, nhiệt độ cơ thể của toàn bộ động vật có vú dao động từ 30 - 40 độ C.

ly-giai-3-hien-tuong-hien-nhien-cua-con-nguoi

Theo các nghiên cứu khoa học gần đây, 37 được coi là con số tuyệt vời nhất đối với sự phát triển. Người ta thấy rằng, cứ tăng thêm 1 độ C, nguy cơ lây nhiễm các loại nấm lại giảm đi 6%, đồng thời, trong khoảng từ 30 - 40 độ C, các nấm lợi khuẩn hoạt động mạnh nhất. 

Đó là lý do vì sao bò sát và các sinh vật biến nhiệt rất nhạy cảm với nấm, trong khi chỉ có một số ít các loài khuẩn nấm có nguy cơ xâm hại chúng ta.

ly-giai-3-hien-tuong-hien-nhien-cua-con-nguoi
Một trong những điểm bất lợi duy nhất của thân nhiệt con người đó chính là cần phải duy trì thân nhiệt đó bằng rất nhiều năng lượng. Nếu không ăn uống gì trong thời gian dài, năng lượng cạn kiệt dần và thân nhiệt sẽ giảm nhanh chóng, rất nguy hiểm tới tính mạng.
2. Tại sao khi hắt xì hơi, con người lại nhắm mắt?

Hắt xì hơi là một cơ chế phòng thủ bậc cao của cơ thể con người, tuy nhiên đã bao giờ bạn nhìn thấy mình hắt xì hơi như thế nào hay chưa? Chắc chắn là không bao giờ, bởi đơn giản khi hắt hơi thì tất cả chúng ta đều nhắm mắt.

ly-giai-3-hien-tuong-hien-nhien-cua-con-nguoi

Vì sao ư? Hắt xì hơi vốn là cơ chế bảo vệ đường hô hấp trước các phần tử lạ xâm nhập qua đường mũi. Khi bị kích thích, trung tâm thần kinh điều khiển tất cả các cơ co lại, từ cơ thực quản cho tới cơ vòng, đương nhiên bao gồm cả cơ mí mắt. 

Kết quả là khi hắt hơi, mắt luôn nhắm lại, thậm chí một số người còn bị chảy nước mắt.

ly-giai-3-hien-tuong-hien-nhien-cua-con-nguoi

Các nhà khoa học đưa ra hai giả thuyết về vấn đề này: có thể đó thể hiện sự liên thông các bộ phận trong cơ thể, hoặc đó sự kết hợp bảo vệ đường mũi lẫn mắt: vì khi hắt xì, sẽ thải ra khoảng 100.000 vi khuẩn và tạo áp lực phóng ra với tốc độ khoảng 160km/h. 

ly-giai-3-hien-tuong-hien-nhien-cua-con-nguoi
Phải chăng nếu không nhắm mắt, con người sẽ bị lồi mắt đến mức... bay ra ngoài?

3. Tại sao con người lại có ruột thừa?

Không ít người trong chúng ta đã từng trải qua cảm giác của cơn đau ruột thừa âm ỉ: đau từ ngày này qua ngày khác không dứt. Con người là sinh vật tiến hóa nhất hành tinh, tại sao lại sở hữu một bộ phận “vô dụng” như thế?

ly-giai-3-hien-tuong-hien-nhien-cua-con-nguoi

Trên thực tế, chúng không “ăn không ngồi rồi” đâu. Ruột thừa, tương tự răng khôn là một trong những dấu tích của sự tiến hóa loài người từ vượn cổ. 

Nhiều nhà khoa học đã chỉ ra rằng, ruột thừa chính là bộ phận dùng để tiêu hóa lá của loài linh trưởng cổ xưa nhưng từ khi con người tiến lên nền văn minh, chức năng chính của nó dần tiêu biến và nó tồn tại cho tới ngày nay với nhiệm vụ khác đó là nơi chứa nhiều tế bào bạch cầu chống bệnh truyền nhiễm và hỗ trợ ruột non.

ly-giai-3-hien-tuong-hien-nhien-cua-con-nguoi

Xét về lý thuyết, sự tiến hóa của con người sẽ còn tiếp tục, song với tốc độ rất chậm. Rất có thể một ngày nào đó, ruột thừa sẽ biến mất vĩnh viễn nhưng như các chuyên gia ước đoán, đó sẽ là một ngày đẹp trời của 100.000 năm sau.

LÝ GIẢI VỀ 3 HIỆN TƯỢNG BUỒN CƯỜI CỦA TRẺ THƠ


1. Tại sao chúng ta lại gọi những từ liên quan đến “ba”, “má” đầu tiên?
Có một điều hiển nhiên mà ai trong chúng ta cũng đều biết rõ: đó là một em bé khi sinh ra thì luôn được dạy nói và khi biết nói, từ đầu tiên bé phát ra thường là những từ liên quan đến gia đình như “ba”, “má”, “bà”. Nhưng có bao giờ bạn tự hỏi vì sao lại thế không?

Lý giải 3 bí ẩn buồn cười của tuổi thơ

Sự thật tưởng chừng như đương nhiên ấy thực ra có căn cứ khoa học. Nghiên cứu các ngôn ngữ khác nhau trên thế giới đã chứng minh rằng: trong phần lớn các loại ngôn ngữ, những cụm từ dùng để chỉ bố mẹ - những người thân nhất của bé khi mới sinh bao giờ cũng được phát âm rất ngắn, đơn giản, thậm chí có những âm lặp lại. 

Chẳng hạn như là “papa”, “dada”, “mama” hay “tata”… Và đây hoàn toàn không phải một điều ngẫu nhiên.

Lý giải 3 bí ẩn buồn cười của tuổi thơ

Trong một thí nghiệm khác, người ta tiến hành chụp cắt lớp não của 22 trẻ sơ sinh (2 - 3 ngày tuổi). Kết quả cho thấy rằng, khi được nghe các âm thanh, từ khác nhau, não bé đặc biệt nhạy cảm và hầu như chỉ nghe được những từ ngữ có hai âm tiết cuối lặp lại như “penana” hay “mubaba”. 

Lý giải 3 bí ẩn buồn cười của tuổi thơ

Điều đó cũng có nghĩa là, những từ “ba”, “má” hay “papa”, “mama” là những từ rất dễ học, nhắc lại đối với trẻ. Thêm vào đó, tần suất lặp lại những từ ấy hàng ngày rất nhiều, nên việc bé biết gọi ba, mẹ đầu tiên là chuyện đương nhiên.

2. Tại sao bạn không nhớ mình như thế nào khi còn là trẻ con?

Thêm một sự thật hiển nhiên mà hẳn là rất nhiều người không hiểu vì sao: trong chúng ta mọi người đều không thể nhớ được khi mới sinh ra mình đã làm gì, khóc ra sao, như thế nào… Chúng ta gần như không có ý niệm, kỉ niệm về thời điểm đầu đời ấy.

Lý giải 3 bí ẩn buồn cười của tuổi thơ

Cơ chế của việc ghi nhớ, hình thành các kỉ niệm ở người lớn rất khác trẻ em. Chúng ta hình thành các kí ức dựa vào một thứ gọi là bộ nhớ nhiều tập, được một bộ phận tên hippocampus đảm trách. 

Nói đơn giản, bộ nhớ ấy lưu giữ các kỉ niệm bằng cách tập hợp những sự kiện cụ thể lại với nhau, liên kết chúng qua các noron thần kinh, giống như việc bó các bông hoa lại thành một bó, thành một kỉ niệm.

Lý giải 3 bí ẩn buồn cười của tuổi thơ

Ở trẻ sơ sinh thì khác. Từ 2 - 4 tuổi, giai đoạn này, nhận thức của trẻ tiến triển rất nhanh. Thực ra, não hoàn toàn ghi nhớ được khi ấy chúng ta ra sao song công cụ được sử dụng lại là cái được gọi là “bộ nhớ ngữ nghĩa”, thiếu hẳn đi “bộ nhớ nhiều tập” như người lớn. 

“Bộ nhớ nhiều tập” quá phức tạp đối với một đứa trẻ sơ sinh và nó không cần thiết cho quá trình học tập, bước vào thế giới của con trẻ.

Lý giải 3 bí ẩn buồn cười của tuổi thơ

Chính vì vậy, trẻ em khi lớn sẽ không thể nào nhớ được những gì đã xảy ra với chúng, đó là lẽ bình thường của cuộc sống. Bạn có thể xem thêm lý giải chi tiết tại đây.

3. Tại sao ai trong chúng ta cũng có thóp trên đầu?

Mọi em bé khi sinh ra đều có thóp trên đỉnh đầu, điều này không có gì là lạ cả, nhưng hiểu tường tận về nó thì không phải ai cũng biết.

Lý giải 3 bí ẩn buồn cười của tuổi thơ

Thóp là những điểm trũng giữa những khớp nối trên xương sọ trẻ sơ sinh sau khi ra đời. Chúng rất mềm và khi sờ vào có thể cảm nhận được nhịp đập phập phồng như hơi thở. Thông thường, mọi đứa trẻ đều sở hữu khoảng 6 thóp trên đầu, 4 cái ở 2 bên, 1 cái giữa xương gáy và 1 thóp ở đỉnh đầu.

Lý giải 3 bí ẩn buồn cười của tuổi thơ

Tuy nhiên, nếu bây giờ sờ lên đầu thì chắc chắn bạn sẽ thấy thóp của bạn đã biến mất, không còn dấu tích nào nữa. 

Đáp án là bởi thóp sinh ra trong quá trình mang thai giúp bảo vệ não bộ - bộ phận quan trọng bậc nhất cơ thể. Sau đó, dần dần theo thời gian, nhất là sau khi bé ra đời khoảng 12 - 18 tháng thì thóp đóng hẳn và biến mất vĩnh viễn.

Lý giải 3 bí ẩn buồn cười của tuổi thơ

Thóp có cơ chế bảo vệ cho não rất tinh vi. Nói một cách đơn giản, khi chúng ta ra khỏi bụng mẹ, cơ thể người mẹ sẽ ép đầu chúng ta rất mạnh, với cấu trúc xương sọ chưa ổn định thì rất có thể não sẽ phải chịu áp suất rất lớn, thậm chí gây ra chảy máu não, mắt, màng xương… 

Thóp sinh ra như một khoảng hở đàn hồi trên hộp sọ, giúp giảm thiểu tối đa áp lực ấy, giúp não được an toàn và trẻ sơ sinh không bị đau.

Chủ Nhật, 7 tháng 4, 2013

THƯ DÃN CUỐI TUẦN 070413


* Người Ả rập đặt quả táo lên đầu 1 cô gái xinh đẹp, lùi xa 100m, giương cung. Mũi tên lao đi vun vút, bửa đôi quả táo. Anh ta nói: “I’m Sinbad”. Người Anh đặt quả chanh lên đầu 1 cô gái xinh đẹp khác, lùi xa 150m, giương cung. Mũi tên lao đi vun vút, xuyên qua quả chanh. Anh ta nói: “I’m Robin Hood”. Người cuối cùng Việt Nam nhìn 2 đối thủ đầy khinh bỉ. Anh ta đặt 1 trái sơri lên đầu cô gái xinh đẹp nhất, lùi xa 200m, giương cung. Mũi tên lao đi vun vút. Anh ta nói: “I’m …Sorry”.

* Xe đang trên đường ra sân bay, người khách Nhật Bản nhìn thấy một chiếc xe vọt qua, ông ta thích thú thốt lên: – Ooh… TOYOTA! Made in Japan! Very fast! Một lúc sau lại có một chiếc xe khác phóng qua, ông khách lại reo to: – Ooh… Nissan! Made in Japan! Very fast! Người lái xe bắt đầu cảm thấy bực mình, chưa kịp có ý kiến gì thì lại nghe thấy ông khách Nhật Bản hãnh diện reo: – Ooh… Misubishi! Made in Japan! Very fast!… Đến sân bay, người khách xuống xe trả tiền taxi, người lái taxi nói: 200 USD – Ooh… Very expensive!!! This is a short distance! Người lái xe thản nhiên chỉ vào đồng hồ tính km và nói: – Made in VN! Very Fast!




* Trong 1 cuộc thi nhịn đói gồm 3 nước Anh, Nhật và Việt Nam. Mỗi người bị nhốt trong 1 cái hộp sắt và có gắn chuông, hễ ai không chịu nổi thì “reng…reng” sẽ được ra ngoài, ai chịu đựng lâu nhất sẽ thắng. Thằng Anh chịu đc 3 ngày thì “reng…reng”. Thằng Nhật chịu đc 5 ngày phải bò ra. Qua tới ngày thứ 7 thấy thằng VN vẫn im hơi lặng tiếng. BTC quyết định cho VN thắng. Nhưng khi mở hộp thi thấy thằng VN nằm chết từ lúc nào rồi, trên vách còn ghi dòng chữ bằng máu “…đm thằng nào cắt chuông của tao!”

                                                          
* Sau thành công của kỳ thi Olimpic toán quốc tế. Nước chủ nhà Việt Nam lại tổ chức một cuộc hội thảo giáo dục, bao gồm những bộ trưởng bộ giáo dục các nước có nền giáo dục phát triển. Hội nghị đang tranh cãi xem nước nào có nền giáo dục tốt nhất. Nước Mỹ: – Nước chúng tôi, tin học đóng vai trò hàng đầu, một đứa trẻ 3 tuổi có thể sử dụng thành thạo máy vi tính và internet. Mọi người xôn xao về báo cáo này. Trung Quốc: – Thế đã là gì, ở Trung Quốc, có những thần đồng mới 9 tuổi đã có thể theo học chương trình đại học. Cả hội nghĩ vỗ tay nhiệt liệt. Đến Việt Nam, đất nước chủ nhà, ai ai cũng hồi hộp trước bài phát biểu của ông bộ trưởng:


                                                       
* Gần đây trên các báo thế giới, các nhà khoa học người Nhật có đăng tin: “Họ đã đào sâu 100m xuống lòng đất và phát hiện sợi cáp đồng 1000 năm tuổi” – Điều này chứng minh 1000 năm trước người Nhật đã xài điện thoại để bàn???!!!” Vài năm sau, người Mĩ lại đăng: “Họ đào sâu 200m xuống lòng đất và phát hiện sợi cáp quang 2000 năm tuổi!!!” – Chứng tỏ 2000 năm trước người Mĩ đã xài truyền hình cáp và Internet!!!. Chỉ sau đó 1 ngày, người Việt Nam đăng tin: “Họ đã đào sâu 500m xuống lòng đất và chẳng phát hiện gì cả!” – Chứng tỏ 5000 năm trước VN xài Wireless!!!

* Cả thế giới đều phải kiêng nể người Mỹ vì người Mỹ đã nói là làm. Nhưng người Mỹ lại sợ người Nhật vì người Nhật làm rồi mới nói. Người Nhật lại sợ Trung Quốc vì Trung Quốc ko nói mà làm. Người Trung Quốc lại sợ ai??? Xin thưa Trung Quốc sợ nhất Việt Nam vì Việt Nam nói 1 đằng làm 1 nẻo…

* Chúa trời quá bộ xuống thăm Địa ngục, ngài đi dạo mọi nơi. Đến khu vạc dầu đang nấu tội nhân, mỗi vạc đều có ghi tên mỗi nước. Nhưng lạ thay, chỉ duy nhất 1 vạc đề VN ko đậy vung. Ngạc nhiên người mới hỏi Quỉ sứ, Quỉ sứ cười hà hà: – Dân các nước khác nếu ko đậy vung là chúng công kênh nhau thoát khỏi vạc ngay nên phải đậy. Riêng bọn VN, cứ thằng nào ngoi lên là bị thằng dưới kéo xuống liền nên đậy vung làm gì cho…phí.
                                                                                          
* Một người Mỹ vào tiệm hớt tóc, khi hớt xong chủ tiệm không tính tiền vì hôm nay là ngày của tuần lễ Free, sáng hôm sau khi mở cửa chủ tiệm hớt tóc nhận được 20 bông hồng mang ý nghĩa cảm ơn. Một lát sau một người Ý vào hớt tóc cũng Free, thế là sáng hôm sau chủ tiệm nhận được 20 chiếc bánh pizza. Một lúc sau một thanh niên người Việt vào hớt tóc và cũng được Free, sáng hôm sau khi mở cửa người chủ tiệm hớt tóc giật mình vì có 20 ông VN đang đứng chờ.

* Ông Việt Nam mới học tiếng Anh vô tình đụng phải ông Tây nên nói: “I’m sorry”. Ông Tây cũng lịch sự: “I’m sorry too”. Ông Việt Nam nghe xong vội vàng: “I’m sorry three”. Ông Tây nghe thấy lạ quá hỏi: “What are you sorry for?” Ông VN làm luôn: “I’m sorry five”. Ông Tây lo lắng hỏi ông Việt Nam: “Sorry, are you sick?”. Ông VN vẫn thản nhiên “I’m Sorry Seven”. Ông Tây tức lắm trợn mắt hỏi “Sorry, do you intend to count to eight?”. Ông Việt Nam kiên nhẫn “I’m sorry nine”… Ông Tây ngọng luôn: “Then..then…” Ông Việt Nam: “I’m sorry eleven…”

* Trên máy bay có chở tổng thống Mỹ, Bill Gates, Đức giáo hoàng và một anh Việt Nam, đang bay qua Đại Tây Dương thì máy bay có sự cố. Viên phi công chạy ra nói: – Phải nhảy dù thôi máy bay hỏng nặng quá không sửa dc! Rồi lấy một cái dù phóng xuống ngay. Lúc đó kiểm tra lại mới biết hiện chỉ còn 3 cái dù. Tổng thống Mỹ nói: – Tôi là người quan trọng nhất nên tôi phải sống! Rồi lấy một cái dù nhảy ra ngoài. Bill Gates nói: – Tôi là người thông minh nhất tôi cũng cần sống! Rồi quơ vội cái dù nhảy ra ngoài. Lúc này Đức Giáo Hoàng nói : – Cha sống đã lâu rồi nên con hãy lấy dù nhảy ra ngoài đi. Anh VN trả lời: – Không cần vậy đâu cha ơi! Thằng thông minh nhất thế giới vừa ôm cái mùng của con nhảy ra ngoài rồi!

                   

* Một giáo sư nghiên cứu về tâm lý học của các quốc gia thực hiện một chuyên đề về cách cư xử của các dân tộc trên thế giới. Ông ta chọn 2 người đàn ông và 1 người đàn bà của các nước Tây Ban Nha, Anh, Pháp và Việt Nam, rồi đưa đến 4 hòn đảo hoang khác nhau. Sau một thời gian, ông ta quay trở lại. Khi đến hòn đảo của những người nước Tây Ban Nha, ông rất ngạc nhiên khi chỉ thấy còn mỗi cô gái. Ông hỏi : – Thế hai chàng trai còn lại đâu rồi? – Họ cùng yêu tôi và không ai chịu nhường ai cả, cuối cùng họ lao vào nhau quyết tử, và chết sạch cả rồi – cô gái trả lời. – Ðúng là người Tây Ban Nha – ông giáo sư nghĩ – Họ hiếu chiến như những trận đấu bò tót của dân tộc họ. Khi đến hòn đảo của Anh, ông thấy mỗi người ở mỗi góc của hòn đảo, bèn hỏi : – Tại sao các bạn lại không cùng nhau làm việc ? – Trước khi đưa chúng tôi đến đây, ông có giới thiệu chúng tôi với nhau đâu – một người trả lời. Quả là một dân tộc lịch sự !!! Khi đến hòn đảo của nước Pháp, ông thấy một thanh niên đang làm vườn và hỏi : – Hai người kia đâu rồi ? Chàng thanh niên đáp : – Tôi yêu cô ấy, và anh kia cũng vậy. Nên chúng tôi chia nhau mỗi người yêu cô ấy một tuần. Bây giờ thì đến lượt anh ta. Họ đang sống với nhau ở đằng kia, còn tôi thì phải làm việc. À, nước Pháp, một đất nước của tình yêu và sự lãng mạn. Cuối cùng, Khi đến hòn đảo có người Việt Nam thì chỉ thấy 2 anh thanh niên đang ngồi nhậu. Ông hỏi: – Cô gái kia đi đâu rồi? Hai thanh niên nói: – Cô ấy đã đi sang hòn đảo khác rồi. Cô ấy thích ngoại kiều hơn.
                              
* Trong 1 cuộc thảo luận gồm 4 nước: Việt Nam, Nhật, Bungari và Hà Lan. Nước Nhật khoe: – Nước tui có hoa anh đào là đẹp nhất!! VN tiếp: – Đáng để lót đít ngồi. Nhật , Hà Lan: – Đúng, đúng… Đến Bungari khoe: – Nước tôi có hoa hồng đẹp nhất! VN: – Đáng để lót đít ngồi. Nhật, Hà Lan: – Đúng, đúng… Hà Lan vội khoe về nước mình: – Còn nước tui có hoa Tulip là đẹp nhất!! VN lại nói : – Đáng để lót đít ngồi. Nhật, Bun: – Đúng, đúng… Cả ba nước nỗi giận quay sang VN và hỏi: – Thế VN có gì mà nói? VN thản nhiên đáp: – Có xương rồng <~~~ lót ngồi thử xem! ^^
 
* 3 vị tướng người Nhật, Mĩ và Việt Nam thi xem quân đội của ai dũng cảm nhất. Người Mĩ nói : – Bây giờ tôi cho 1 tiểu đội lính của mình vào một căn phòng. Sau khi tôi thả 1 sợi lông chạm đất thì 1 phút sau lính của tôi sẽ tự sát hết. Quả đúng như vậy, sau khi vị tướng người Mĩ thả sợi lông xuống đất và đi ra khỏi phòng thì nghe thấy tiếng cầu kinh của binh sĩ Mĩ và một phút sau tất cả đều tự sát hết. Đến lượt vị tướng người Nhật nói: – Cần gì phải 1 phút. Chỉ cần sợi lông chạm đất là lính của tôi sẽ tự sát hết. Khi ông ta thả sợi lông rồi vừa bước ra khỏi phòng thì đã nghe thấy tiếng súng nổ và tất cả đều đã chết. Đến lượt Vị tướng Việt thì ông cũng làm như vậy và ba vị tướng ngồi chờ. Nhưng chờ đến nửa tiếng mà vẫn chưa nghe tiếng súng nên hai vị tướng kia cười chế giễu vị tướng Việt. Nhưng rồi ông cười khẩy và dẫn hai vị tướng kia vào phòng. Hai vị tướng kia há hốc mồm kinh ngạc vì tất cả anh lính đều đang nằm dưới sàn nhà…. thổi lông gà để không cho nó chạm đất.
·.
* Trong một liên hoan kiếm thuật thế giới, hiệp sĩ Pháp ra sân khấu. Nhân viên của ban tổ chức thả ra một con ruồi, anh ta lập tức vung kiếm, bổ con ruồi ra làm đôi. Cả hội trường vỗ tay như sấm. Tiếp đó, võ sĩ Nhật bổ một con ruồi khác ra làm tư. Cả hội trường nín thở, chờ sự xuất hiện của đương kim vô địch VN. Ruồi thứ ba được thả ra. Kiếm sĩ VN vung kiếm như gió, mũi kiếm thẳng hướng con ruồi… nhưng chúng không hề hấn gì. Cả hội trường ngạc nhiên, thất vọng, riêng anh ta vẫn mỉm cười mãn nguyện. Có người hét: – Còn đắc ý à, thất bại rồi! – Xin quý vị nhìn kỹ cho! Con ruồi đó tuy vẫn sống, nhưng…. nó sẽ không bao giờ làm cha được nữa !

                          

* Có cuộc thi điều khiển voi giữa ba nước: Mỹ, Nga và Việt Nam. Mở đầu cuộc thi là làm sao để con voi đực nhảy lên nhảy xuống. Nga gắn lò xo cho voi nhưng chỉ nhảy được một cái rồi té. Mỹ mở nhạc hết cỡ cho con voi có hứng nhảy, nhưng qua hết 10 album nó chỉ vẫn nhấc được hai chân. Tới Việt Nam, nhẹ nhàng và không tốn kém, “đấm” vào chỗ ấy của con voi… thế là nó nhảy như điên. Tới vòng hai, làm sao cho con voi lắc đầu. Mỹ và Nga cố cầm đầu con voi mà lắc. Việt Nam cũng nhẹ nhàng xử lý… – Mày có muốn giống như hồi nảy nữa không cưng? Con voi lắc đầu như điên.

https://mail.google.com/mail/u/0/images/cleardot.gif



Thứ Tư, 3 tháng 4, 2013

PHÒNG BỆNH MẤT TRÍ NHỚ.


Kỳgai:  Cách đây không lâu tôi đã đưa lên blog bài " Rèn luyện trí nhớ ". Nay lại tìm được bài PHÒNG BỆNH MẤT TRÍ NHỚ, trong đó nêu nhiều vấn đề cụ thể và sâu sắc hơn.  Thiết nghĩ, đây là vấn đề rất thiết thân với tuổi tác chúng ta. Xin lại đưa lên hầu các cụ tham khảo. 

Phòng Bệnh Mất Dần Trí Nhớ.
Sáu Bước Đơn Giản Để Giữ Đầu Óc Minh Mẫn


Phúc trình mới nhất của chính phủ cho biết rằng thuốc bổ (supplements), hay thuốc chữa bệnh không giúp gì được cả trong việc ngăn ngừa bệnh Alzheimer, tức là bệnh mất dần trí nhớ, bệnh lú lẫn.
Đây là căn bệnh nhiều người già bị vướng phải, giống như trường hợp của cựu Tổng thống Ronald Reagan. Nhưng nếu chúng ta đọc thật kỹ phúc trình của chính phủ, để ý đến những dòng chữ nhỏ, chúng ta sẽ tìm thấy được nhiều thông tín hữu ích trong việc gìn giữ những tế bào chất xám trong đầu không bị lão hoá.


Sự thực được báo cáo này đưa ra cho chúng ta thấy là không có hồ sơ chứng liệu nào cho biết thuốc chữa bệnh, hay thuốc bổ đem lại ích lợi cho việc chống lại căn bệnh quái ác này. Nhưng ngược lại, phúc trình đó lại đưa ra những bằng chứng rõ ràng là nếu chúng ta chịu khó tập thể dục, tỏ ra năng động, ăn uống lành mạnh, giữ cho áp huyết thấp để máu có thể đưa lên não dễ dàng, chúng ta sẽ ngăn ngừa được bệnh mất trí nhớ.
Bản phúc trình không gỉải thích vì sao.
Nhưng chúng tôi sẽ phân tích cho độc giả biết rõ: Không phải mọi hiện tượng mất dần trí nhớ- dementia- đều trở thành bệnh Alzheimer. Nhưng đầu óc của chúng ta trở nên cùn lụt khi lớn tuổi là do ảnh hưởng gộp của nhiều yếu tố khác nhau. Yếu tố chính là óc của chúng ta không nhận đủ máu đưa lên đầu, vì mạch máu bị tắc nghẽn, hay bị hở, gọi chung là vascular dementia..

Trong cả hai trường hợp đều khiến cho trí nhớ của chúng ta trở nên yếu kém, sự suy nghĩ của chúng ta trở nên loạng quạng (fuzzy), hậu quả bởi việc óc của chúng ta không nhận đủ dưỡng khí (oxygen) và đường (blood sugar). Nhiều bệnh nhân của căn bệnh Alzheimer không ít thì nhiều đều vướng phải tình trạng vascular dementia. Những trở ngại khi suy nghĩ mà các cụ già gặp phải phần lớn vì máu không đưa lên đầu dễ dàng. Chúng ta có thể ngăn ngừa những rắc rối này, hay sửa chữa những trục trặc đó bằng cách giữ cho mạch máu dẫn máu lưu thông lên não bộ đuợc thông tuông dễ dàng. Phòng bệnh là biện pháp chúng ta nên làm sớm. Điều này có nghĩa là chúng ta cần làm những gì để giúp máu bơm lên đầu dễ dàng.

1- Mỗi ngày đi bộ, ít nhất 10,000 bước đi: Hoạt động thể lực giúp máu chạy đều lên óc. Phân bón tự nhiên cho não bộ chính là máu đưa lên đầu. Mỗi ngày ráng bước đi khoảng 10,000 buớc chân, bằng cách này hay cách khác để máu từ tim đi lên đầu. Các nghiên cứu khoa học cho thấy các cụ già trên 65 tuổi chịu khó tập thể dục ít nhất ba lần một tuần tránh được một phần ba rủi ro vướng bệnh Alzheimer . Bạn có thể làm một trong những hoạt động sau đây tùy theo sở thích của mình: Đi bộ, Làm Vườn, hay Khiêu vũ.
 
3- Hay ăn thực đơn của dân Địa Trung Hải: Ăn uống hàng ngày giống thực đơn của người Ý và người Hy Lạp, gồm có rau tươi, hạt đậu (grain), dầu olive, cá, và các loại hạt (nuts) sẽ giúp áp huyết giữ ở mức tốt. Ăn theo kiểu dân Điạ Trung Hải sẽ giúp đầu óc minh mẫn sáng suốt tránh được bệnh Alzheimer khoảng 48%. Cương quyết từ bỏ những thói hư, tật xấu như hút thuốc lá, và nghiện rượu. Thuốc lá chứa độc tố rất hại cho não bộ, vì thế người hút thuốc lá có nhiều rủi ro bị Alzheimer hơn người không hút thuốc đến 80%.

4- Đừng uống rượu mạnh quá độ: Đa số những người nghiện rượu đều vướng vào bệnh Alzheimer. Đàn bà chỉ nên uống rượu tối đa mỗi ngày một ly thôi.
Đàn ông được uống tới hai ly. Uống một chút rượu có lợi cho việc gìn giữ tế bào chất xám. Nhưng uống nhiều quá lại gây nguy hại cho đầu óc, 25% người bị bệnh mất trí nhớ dính líu đến nghiện rượu.

5- Ráng duy trì huyết áp ổn định ở mức thấp: Huyết áp cao có thể làm cho mạch máu trên đầu bị hở hay đứt. Chính vì vậy, các chuyên gia y tế nói rằng huyết áp cao là nguyên nhân của 50% trường hợp gây ra lú lẫn, hư trí nhớ. Chúng ta hãy ráng duy trì huyết áp ở mức thấp – lý tưởng là 115/75 bằng cách ăn uống lành mạnh, tập thể dục hàng ngày, giữ trọng lượng thân thể thấp, đừng để lên cân, béo mập. Nên theo dõi mức đường trong máu. Bệnh tiểu đường, hay thậm chí sắp sửa bị tiểu đường cũng là dấu hiệu báo trước có thể bị hở mạch máu đầu, gây ra bệnh lú lẫn. Bệnh tiểu đường dễ làm các mạch máu nhỏ bị hở, và chảy máu trong não.

6- Tránh đừng để bụng phệ:
Vòng bụng ở tuổi trung niên to báo hiệu trước có thể bị vướng bệnh lú lẫn khi về già. Cuộc nghiên cứu theo dõi 6,000 người đưa ra kết quả cho thấy cái bụng phệ rất hại cho động mạch chính dẫn máu về tim, và máu lên đầu. Vì thế cho nên chúng ta nên cố gắng duy trì vòng bụng dưới 35 inches cho các bà, và dưới 40 inches cho các ông. Chỉ có một bộ phận nên gìn giữ cho to lớn. Đó chính là não bộ của bạn..
Nguyễn Minh Tâm dịch theo S.F Examiner

TRÍ NHỚ GIẢM SÚT PHẢI LÀM SAO?

Đôi lúc, bạn có cảm giác mất trí nhớ tạm thời nên chẳng biết mình đang và cần làm gì? Càng lớn tuổi, con người càng hay quên. Đó là lý do bạn nên quan tâm, chăm sóc cho "bộ nhớ" của mình từ bây giờ. Trí nhớ và hoạt động trí tuệ nói chung là chức năng thần kinh cao cấp của con người. Ở mỗi người, trí nhớ lại có những phương thức hoạt động phù hợp với hoàn cảnh nghề nghiệp, gia đình, vị thế xã hội của họ.
Trí nhớ ngắn hay dài hạn đều phụ thuộc vào não bộ. Người ta phân biệt hai loại trí nhớ ngắn hạn và dài hạn. 

Trí nhớ ngắn hạn là khả năng lưu giữ những thông tin mới tiếp nhận trong vài giây, trước khi nó được củng cố để giữ lại lâu dài. Trí nhớ dài hạn là quá trình lưu giữ các thông tin tiếp nhận được và con người có thể nhớ tới chúng sau một thời gian. Dù ngắn hay dài hạn, việc hình thành và duy trì trí nhớ đều trông cậy vào một khu vực nằm sâu trong não bộ, gọi là vùng hippocampus. Bên cạnh nó là vùng hạnh nhân (amygdala), tạo cảm xúc, in dấu những ký ức của mỗi người. Lớp ngoài của võ não lưu giữ trí nhớ dài hạn ở những khu vực khác nhau nhờ những loại hình thông tin đa dạng như ngôn ngữ, cử chỉ, cảm giác...
Để những vùng nói trên hoạt động hiệu quả, các động mạch nuôi não phải thông suốt để não có đủ ô-xy, năng lượng, các chất dẫn truyền thần kinh không thiếu hụt và các "khớp thần kinh" (synase) được bảo tồn.
Tuy nhiên, trong thực tế, những điều kiện đó dễ bị xâm hại do tác động của nhiều yếu tố, khiến chúng ta sa sút trí tuệ, mất trí nhớ, bị bệnh Alzheimer, Parkinson...Những phương pháp cải thiện trí nhớ hiệu quả: Kẻ thù nguy hiểm nhất của trí nhớ là stress. 

Trong gia đình cũng như ngoài xã hội, mọi người đều chịu nhiều áp lực. Không ít người bị stress trầm trọng khiến cơ thể phóng thích nhiều cortisol (hormone stress), làm tổn thương vùng hippocampus. Mặt khác, stress còn làm giảm, thậm chí mất tập trung. Ngoài ra, cortisol còn thúc đẩy việc sản xuất insulin, ngăn không cho vùng hippocampus sử dụng đủ đường huyết để não có năng lượng cho việc ghi nhớ. Hơn thế stress còn gây khó khăn cho việc "truy cập" ký ức đã được lưu giữ.
Dưới đây là các cách giúp cải thiện trí nhớ.

1. Hóa giải stress bằng phương pháp thiền hay yoga. Đây là cách gỡ bỏ các áp lực, làm trùng giãn tâm thần, tăng khả năng tập trung... Ngoài ra, bạn có thể luyện tập thể lực ngoài trời như bơi lội, đi bộ, đạp xe, tập aerobic... Hoạt động thể lực chính là biện pháp đốt cháy stress, vì chúng cho tim tăng cung lượng máu tới não và các phủ tạng, khiến tinh thần phấn chấn, sảng khoái.

2.Tập thể dục cho não bằng cách đọc sách, báo, lướt các trang web lành mạnh và bổ ích. Đồng thời, bạn nên chơi các trò chơi trí tuệ như ô chữ, cờ tướng (hoặc cờ vua), học ngoại ngữ hay chơi một loại nhạc cụ nào đó... Cách này làm tăng lượng ô-xy tới não, thúc đẩy quá trình dịch chuyển từ bộ nhớ ngắn hạn sang dài hạn.

3. Một chế độ dinh dưỡng đầy đủ và cân đối, nhiều rau, trái cây, giúp tăng cường các chất dinh dưỡng như lecithin (có trong dầu đậu nành, trứng, lạc, mầm lúa mạch, gan), vitamin C (trong cam, chanh, rau, quả) và các vitamin nhóm B (trong gan, thận, thịt nạc, sữa, yoghurt). Tất cả các chất này hỗ trợ cho việc sản xuất chất dẫn truyền thần kinh acetylchline. Các a-xít béo omega-3 như DHA được coi là "thức ăn của não".. Chúng có nhiều trong các loài cá biển vùng nước lạnh như cá hồi, các trích... giúp bù đắp một lượng đáng kể chất xám của não. Chất béo trong não làm thành các màng tế bào và giữ vai trò quan trọng trong hoạt động sống còn của tế bào não. Các nơ-ron thần kinh cũng rất giàu a-xít béo omega-3 còn giúp cân bằng xảm xúc lành mạnh và tâm trạng tích cực ở người cao tuổi. DHA cũng là thành phần chính của các "khớp thần kinh".

Nhiều công trình nghiên cứu đã cho thấy, các chất chống ô-xy hóa từ rau, trái cây, các quả mọng (mâm xôi), khoai lang, cà chua, bông cải xanh, củ cải đường, cam, nho, quả cherry, kiwi, gấc... làm giảm đáng kể nguy cơ suy giảm trí nhớ di chứng trung hòa hoặc vô hiệu hóa các gốc tự do. Ngoài ra, các chất chống ô-xy hóa còn cải thiện dòng chảy ô-xy qua cơ thể và não. Với những người cao tuổi, chế độ ăn hạn chế năng lượng xem ra rất hữu ích. Họ sẽ tránh được các nguy cơ thừa cân, béo phì, dẫn tới những bệnh mạn tính như cao huyết áp, đái tháo đường, bệnh tim mạch... Chúng không những đe dọa khả năng ghi nhớ mà cả sinh mạng người cao tuổi.

Não có chừng 50% nước cho nên bạn phải uống đủ nước (1.500-2.000ml mỗi ngày) để thủy hợp (hydrate hóa) não dễ dàng. Thiếu nước hoặc mất nước nhẹ có thể làm gia tăng hormone stress, khiến não bị tổn thương, giảm thiểu trí nhứ. Bạn có thể uống nước sôi để nguội hoặc nước trà. Trong trà có nhiều chất tăng thư giãn tâm thần, tăng sự lanh lợi, hoạt bát... Thế nhưng, bạn cần tránh uống trà đặc vào buổi tối vì có thể dẫn đến mất ngủ.

Mỗi ngày, bạn nên uống một đến hay ly rượu vang đỏ. Chúng có tác dụng làm giãn nở mạch máu. Các chất chống ô-xy hóa trong rượu còn bảo vệ tế bào não, qua đó cải thiện trí nhớ của bạn. Tuy nhiên, không nên lạm dụng rượu vì uống nhiều làm tăng cholesterol, nguy cơ xơ vữa động mạch và cản trở dòng máu tới não. Các nghiên cứu của Đại học Harvard, Mỹ, đã chứng minh, người lạm dụng rượu thường kém tập trung. Khi tham gia những thử nghiệm về nhận thức, họ kém hơn hẳn những người uống rượu vang có chừng mực.

4. Phải tạo được giấc ngủ tốt để giúp não củng cố trí nhớ ngắn hạn cũng như dài hạn. Nghiên cứ của Đại học Lubeck, Đức, đã cho thấy sự sáng tạo và khả năng giải quyết vấn đề có liên quan mật thiết đến giấc ngủ đầy đủ của mỗi người. Chứng mất ngủ hay chứng ngừng thở khi ngủ làm cho người ta mệt mỏi nên không thể tập trung.

5. Kiểm soát tốt những căn bệnh mãn tính như cao huyết áp, đái tháo đường... cũng là một giải pháp hữu hiệu để tăng cường trí nhớ.

6. Lối sống tích cực, lạc quan, cởi mở có tác động rất lớn trong việc giảm thiểu nguy cơ trầm cảm, nhất là đối với phụ nữ tiền mãn kinh, mãn kinh và những người lớn tuổi. Đồng thời, cách này còn cải thiện đáng kể trí nhớ và các hoạt động trí tuệ nói chung.

Bài viết của hai bác sĩ 
Mehmet Oz và Michael Roizen
Nguyễn Minh Tâm dịch

Thứ Hai, 1 tháng 4, 2013

THIẾU TƯỚNG TÌNH BÁO PHẠM XUÂN ẨN ĐÃ CỨU TRÙM MẬT VỤ NGỤY QUYỀN TRẦN KIM TUYẾN NHƯ THẾ NÀO ?


Kỳgai:  Ông Phạm Xuân Ẩn là một nhà tình báo chiến lược và hoàn hảo. Những tin tức và phân tích tình báo chiến lược của ông  Phạm Xuân Ẩn được bí mật gửi cho bộ chỉ huy quân sự ở miền Bắc, chúng sống động và tỉ mỉ đến mức người ta kể rằng Đại tướng Võ Nguyên Giáp đã reo lên: Chúng ta đang ở trong phòng hành quân của Hoa Kỳ. Tổng cộng, Phạm Xuân Ẩn đã gửi về căn cứ 498 báo cáo bao gồm tài liệu nguyên gốc đã được sao chụp, các thông tin mà ông thu lượm cùng phân tích và nhận định của bản thân ông.
          Ngày 29-4-1975 ông Ẩn đã cứu bs. Trần Kim Tuyến, trùm mật vụ của ngụy quyền Sài Gòn.
         Theo Larry Berman, tác giả cuốn sách “ Điệp viên hoàn hảo” viết về Phạm Xuân Ẩn thì ông Ẩn bị nghi kị và bị quản chế tại gia, không được xuất ngoại, bị cấm tiếp xúc với bên ngoài, đặc biệt với giới báo chí ngoại quốc do cách suy nghĩ, cư xử "rất Mĩ" của ông cũng như việc ông giúp bác sĩ 
Trần Kim Tuyến ra khỏi Việt Nam vào ngày 30 tháng 4 năm 1975. Cho đến năm 1986, sự quản chế mới được nới lỏng dần. Trong vòng gần 10 năm, luôn có một nhân viên công an được giao nhiệm vụ canh gác trước cửa nhà ông





   …Cuộc tấn công cuối cùng vào Sài Gòn sắp bắt đầu. Kết cục của cuộc chiến tranh đến nhanh hơn mọi người nghĩ. Phạm Xuân Ẩn không ngờ khi thấy gần một triệu quân của quân đội Việt Nam cộng hòa lại có thể vỡ vụn chỉ trong thời gian từ tháng ba đến tháng 4-1975. Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu tuyên bố từ chức.

   Tháng tư là tháng đầy lo âu đối với Phạm Xuân Ẩn, vì ông rất lo cho sự an toàn của gia đình và bạn bè mình. Ông nói: “Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ di tản sang Mỹ, nhưng tôi cứ băn khoăn không biết có nên đưa vợ con sang đó không. Tôi không nhận được một hướng dẫn, chỉ thị nào từ Hà Nội, trong khi tôi luôn bị sức ép từ phía tạp chí Time thúc giục phải quyết định sớm”. Phạm Xuân Ẩn không bao giờ bỏ mặc mẹ mình ở Sài Gòn, tuy nhiên ông vẫn lo rằng có thể ông sẽ nhận được chỉ thị của Đảng phải đi di tản cùng với người Mỹ. Điều đó có nghĩa ông sẽ phải tiếp tục sứ mạng của mình tại Mỹ, mà về mặt cá nhân, ông không hề muốn. Một ngày sau khi Nguyễn Văn Thiệu di tản, vợ và bốn con của ông Phạm Xuân Ẩn đáp chuyến bay của Hãng truyền hình Mỹ CBS News rời Sài Gòn cùng với 39 nhân viên khác của tạp chí Time.
    Có một điều mà Phạm Xuân Ẩn không hề biết, đó là vào thời điểm ấy đang có một sự cân nhắc rất nghiêm túc của Quân ủy Trung ương thuộc Bộ Chính trị về việc có nên để cho ông tiếp tục công tác tình báo của mình tại Mỹ hay không. Chính đại tướng Văn Tiến Dũng cuối cùng đã quyết định nên để Phạm Xuân Ẩn ở lại Việt Nam: “Nếu Phạm Xuân Ẩn tiếp tục công tác đó, chắc chắn ông ấy sẽ thu được nhiều thông tin tình báo có giá trị cho đất nước. Tuy nhiên, sớm muộn gì ông ấy cũng bị lộ ở nước ngoài và như vậy tổn thất sẽ rất lớn”.
    Người từng tuyển mộ Phạm Xuân Ẩn làm tình báo viên là ông Mười Hương thì tỏ ra tiếc đối với quyết định này: “Khả năng của Phạm Xuân Ẩn sẽ được phát huy tối đa nếu được tiếp tục công tác tình báo ở nước ngoài”. Tôi hỏi ông Mai Chí Thọ về ý tưởng tiếp tục để ông Phạm Xuân Ẩn hoạt động tình báo ở nước ngoài, ông Mai Chí Thọ nói: “Về mặt nghiệp vụ mà nói, đó là một ý tưởng hay. Vỏ bọc ấy vẫn còn nguyên vẹn, ông ấy lại được người Mỹ tin cậy. Phạm Xuân Ẩn đã sẵn sàng, nhưng còn các điều kiện khác nữa. Ông ấy đã làm việc quá nhiều rồi”.
    Tại Sài Gòn, người ta lan truyền khắp nơi tin đồn rằng khi quân giải phóng vào thành phố sẽ có một cuộc tắm máu. Phạm Xuân Ẩn sợ ở nhà vì biết đâu đạn pháo có thể rơi trúng nhà mình. Nhưng ông đã được cho biết riêng về một thực tế rằng những người cộng sản đã xác định ba nơi an toàn, đó là Đại sứ quán Pháp, Bệnh viện Grall và khách sạn Continental của Pháp. Ông quyết định tốt nhất là cùng mẹ đến ở tại khách sạn Continental.


Ông Phạm Xuân Ẩn chứng kiến giờ phút những chiếc xe tăng 
húc đổ cổng dinh Độc Lập vào ngày 30-4-1975. 

Ông Phạm Xuân Ẩn gặp đại tướng Võ Nguyên Giáp sau ngày giải phóng Miền Nam. 


    Phóng viên ảnh tạp chí Time – Life Dick Swanson vừa từ nhà anh ở Bethesda, bang Maryland (Mỹ) trở lại Sài Gòn. Đã gần trọn hai ngày đêm Swanson không được ngủ khi ông đến gặp Phạm Xuân Ẩn tại văn phòng tạp chí Time. Swanson đã hỏi Phạm Xuân Ẩn một câu mà anh đã từng muốn hỏi trong nhiều năm trước đó: “Ẩn này, chiến tranh kết thúc rồi. Chúng ta đã quen biết nhau trong chín năm rồi. Anh có thể nói cho tôi biết anh là người của phía bên kia phải không?”. Phạm Xuân Ẩn đáp: “Tôi là người Việt Nam. Tôi muốn ở lại đây”. Swanson hỏi: “Sắp tới, anh có vấn đề rắc rối nào với cộng sản không?”. Phạm Xuân Ẩn trả lời: “Vào những thời điểm như lúc này, sự hiểm nguy có thể đến từ mọi phía”. Swanson nói: “OK, rất tốt khi biết rằng nếu tôi bị kẹt lại ở Sài Gòn thì còn có một trong số những người bạn tốt nhất của tôi là một người cộng sản”. Phạm Xuân Ẩn mỉm cười.
Cứu người cuối cùng
     Bác sĩ Trần Kim Tuyến (nguyên là giám đốc sở nghiên cứu chính trị xã hội của phủ tổng thống) bị lỡ nhiều cơ hội để đi. Vợ ông và các con đã sang Singapore dưới sự bảo trợ của Đại sứ quán Anh. Trong 12 năm qua, ông Trần Kim Tuyến khi thì ở trong tù, khi thì bị quản thúc tại gia. Trần Kim Tuyến ở vị trí cao trong danh sách của CIA về những người di tản. Từ nhà riêng của mình, Trần Kim Tuyến tìm cách liên lạc với các sứ quán Anh, Mỹ, Pháp, cũng như với các bạn nhà báo, nhưng tất cả các đường điện thoại đều đã bị cắt. Cuối cùng, Trần Kim Tuyến nối được máy với khách sạn Continental.
     Trần Kim Tuyến tới văn phòng tạp chí Time hỏi Phạm Xuân Ẩn có đi di tản không, ông Ẩn trả lời: “Không. Tạp chí Time đã đưa vợ con tôi ra khỏi đây rồi. Giờ tôi không thể nào đi được. Mẹ tôi già quá, lại ốm nữa, bà cần có tôi bên cạnh. Tất nhiên, anh phải đi”. Chuông điện thoại reo, đó là phóng viên Dan Southerland của tờ Christian Science Monitor điện thoại cho Phạm Xuân Ẩn kiểm tra về việc di tản. Trước khi ngắt lời Dan Southerland, Phạm Xuân Ẩn nói: “Dan này, chúng tôi cần anh giúp đỡ đây! Nhanh lên, xem anh có thể liên hệ với sứ quán Mỹ và bảo với họ rằng bác sĩ Trần Kim Tuyến vẫn còn đang ở đây với tôi, và họ cần phải đưa ông Trần Kim Tuyến ra khỏi đây ngay”.
    Dan Southerland đã liên hệ được với sứ quán Mỹ và đã nói chuyện với trưởng trung tâm CIA là Tom Polgar. Tom Polgar dặn nếu Trần Kim Tuyến không thể đến sứ quán Mỹ được thì đến ngay số nhà 22 đường Gia Long. Đó là một tòa nhà căn hộ được Cơ quan viện trợ phát triển quốc tế Mỹ sử dụng. Tầng trên cùng của tòa nhà này được phó trưởng trung tâm CIA sử dụng và lúc này được sử dụng làm bãi đỗ cho máy bay trực thăng chở người đi di tản. Tên của Trần Kim Tuyến cũng được đưa vào danh sách tại đó.
    Trần Văn Đôn từng làm phó thủ tướng và bộ trưởng quốc phòng trong nội các cuối cùng của Nguyễn Văn Thiệu. Lúc Trần Văn Đôn tới được tòa đại sứ Mỹ thì tình hình ở đó lộn xộn cũng giống như khi Phạm Xuân Ẩn và Trần Kim Tuyến đến. Trần Văn Đôn được hướng dẫn đến số nhà 22 đường Gia Long, đó là cơ hội cuối cùng dành cho ông ta. Khi Trần Văn Đôn lên được đến tầng thượng của tòa nhà thì Phạm Xuân Ẩn và Trần Kim Tuyến đi xe hơi cũng vừa đến được tòa nhà. Trần Kim Tuyến đã không gặp may như Trần Văn Đôn, những người lính gác đã đóng cổng và khóa lại. Phạm Xuân Ẩn liền phanh gấp cho xe hơi dừng lại, nhảy ra quát: “Theo lệnh của đại sứ, người này phải được cho vào”. Những người lính gác trả lời rằng không một ai khác nữa được phép vào trong. Trên nóc nhà, chiếc máy bay trực thăng cuối cùng chuẩn bị cất cánh.
     Nhưng khi cổng đang từ từ khép lại, Phạm Xuân Ẩn theo bản năng chạy lại dùng tay trái chặn cổng rồi lấy tay phải đẩy mạnh Trần Kim Tuyến với dáng người bé nhỏ chui qua cổng. Khe hở lúc đó chỉ còn khoảng chưa đầy nửa mét. Không có thời gian cho hai người nói lời tạm biệt và cảm ơn. Phạm Xuân Ẩn nói: “Chạy”. Cùng lúc đó, hai hàng nước mắt bỗng lăn xuống gò má ông. Trần Kim Tuyến cũng khóc và chẳng thể nói được điều gì ngoài câu: “Tôi sẽ không bao giờ quên”.
   Vài thập kỷ sau, Dan Southerland nhớ lại cái ngày tháng 4-1975 ấy: “Vào cái ngày cuối cùng ấy của cuộc chiến tranh, Phạm Xuân Ẩn đã giúp cứu mạng sống của một người từng ra sức chống lại những mục tiêu mà ông Ẩn đang bí mật theo đuổi và phụng sự trong suốt cả cuộc đời mình. Tôi sẽ luôn luôn nhớ tới ông Phạm Xuân Ẩn về điều đó”.
   Trần Kim Tuyến sẽ không bao giờ quên những gì mà Phạm Xuân Ẩn đã làm tốt cho mình. Sau này, Trần Kim Tuyến nói với các bạn rằng ông ta chỉ tin cậy hai người hơn bất kỳ ai khác, đó là Phạm Xuân Ẩn và Phạm Ngọc Thảo. Khi biết cả hai người này đều là những điệp viên cộng sản, Trần Kim Tuyến nói rằng nhìn nhận lại quá khứ, ông ta có thể nghi ngờ Phạm Ngọc Thảo, nhưng ông không thể nào tin được Phạm Xuân Ẩn đã làm việc cho cộng sản, “Phạm Xuân Ẩn không bao giờ để lại một bằng chứng nào dù là nhỏ nhất”.
LARRY BERMAN