Thứ Hai, 11 tháng 2, 2013

HÀ NỘI , SÀI GÒN TRONG NGÀY TẾT


Một Hà Nội yên bình và vắng lặng


(Dân trí) - Hàng vạn người đã rời Thủ đô về quê đón Tết, hầu hết các văn phòng, công sở, cửa hàng... đã đóng cửa. Đường phố Hà Nội hôm nay vắng vẻ và yên bình.

Một Hà Nội yên bình và vắng lặng
Tuyến đường Trường Chinh - đoạn nút thắt này thường xuyên bị ùn tắc vào buổi chiều, hôm nay 29 Tết chỉ có vài người qua lại

Hầm Kim Liên thông thoáng
Hầm Kim Liên thông thoáng

Đường Tây Sơn
Đường Tây Sơn lác đác vài phương tiện qua lại

Đường Chùa Bộc - điểm nóng ùn tắc nay cũng chỉ có vài bóng người điều khiển phương tiện

Đường Chùa Bộc - điểm nóng ùn tắc nay cũng chỉ có vài bóng người điều khiển phương tiện
Đường Chùa Bộc - điểm nóng ùn tắc nay cũng chỉ có vài bóng người điều khiển phương tiện

Sau cả năm chịu cảnh ùn tắc, hôm nay người dân cảm thấy nhẹ tênh khi đi trên đường

Sau cả năm chịu cảnh ùn tắc, hôm nay người dân cảm thấy nhẹ tênh khi đi trên đường
Sau cả năm chịu cảnh ùn tắc, hôm nay người dân cảm thấy nhẹ tênh khi đi trên đường

Sau cả năm chịu cảnh ùn tắc, hôm nay người dân cảm thấy nhẹ tênh khi đi trên đường

Sau cả năm chịu cảnh ùn tắc, hôm nay người dân cảm thấy nhẹ tênh khi đi trên đường
Không còn quá nhiều ô tô, xe máy trên đường nhiều người cảm thấy không khí Hà Nội hôm nay rất trong lành

Phố Hàng Bài thưa thớt bóng người và phương tiện giao thông

Phố Hàng Bài thưa thớt bóng người và phương tiện giao thông
Phố Hàng Bài thưa thớt bóng người và phương tiện giao thông

Những tuyến đường quanh hồ Hoàn Kiếm không còn cảnh ồn ào của ô tô, xe máy qua lại

Những tuyến đường quanh hồ Hoàn Kiếm không còn cảnh ồn ào của ô tô, xe máy qua lại

Những tuyến đường quanh hồ Hoàn Kiếm không còn cảnh ồn ào của ô tô, xe máy qua lại
Những tuyến đường quanh hồ Hoàn Kiếm không còn cảnh ồn ào của ô tô, xe máy qua lại


Khu vực phố cổ (quận Hoàn Kiếm) luôn ồn ào, náo nhiệt, hôm nay chỉ còn lại lác đác vài bóng người
Khu vực phố cổ (quận Hoàn Kiếm) luôn ồn ào, náo nhiệt, hôm nay chỉ còn lại lác đác vài bóng người

Tuyến phố Bà Triệu được trang hoàng đón Tết
Tuyến phố Bà Triệu được trang hoàng đón Tết

Những tuyến đường hướng ra cửa ngõ chỉ hôm qua đông nghẹt người qua lại, hôm nay đã hoàn toàn khác

Những tuyến đường hướng ra cửa ngõ chỉ hôm qua đông nghẹt người qua lại, hôm nay đã hoàn toàn khác
Những tuyến đường hướng ra cửa ngõ chỉ hôm qua đông nghẹt người qua lại, hôm nay đã hoàn toàn khác

Du khách nước ngoài thưởng ngoạn nét đẹp của Thủ đô trong những ngày Tết.
Du khách nước ngoài thưởng ngoạn nét đẹp của Thủ đô trong những ngày Tết.

 
Quang Phong

Đường phố Sài Gòn “thư thái” nằm… phơi nắng
Một Hà Nội yên bình và vắng lặng
Một Hà Nội yên bình và vắng lặng Một Hà Nội yên bình và vắng lặng10 9 22670
(Dân trí) - Không còn tấp nập, ồn ào với dòng người vội vã, không còn nóng nực, khó chịu bởi bụi đường và khói xe, những ngày Tết, Sài Gòn như thay đổi hẳn bởi sự yên tĩnh và trong lành hiếm có.
Những ngày nghỉ Tết, phần lớn những người dân sinh sống và làm việc tại Sài Gòn đã trở về nhà đón năm mới. Chính vì thế, đường phố Sài Gòn đã trở nên vắng vẻ hơn rất nhiều. Có lẽ vì vắng người qua lại mà những ngày đầu năm mới, các con đường, góc phố Sài Gòn dường như thay đổi hẳn với không khí ồn ào, náo nhiệt hàng ngày.
Dạo quanh những con đường lớn trong ngày đầu năm, mới thực sự cảm nhận hết được sự thay đổi rõ rệt. Các con đường trở nên vắng vẻ lạ thường. Dù đã trưa, nhưng trên các con đường lớn cũng chỉ thưa thớt bóng người qua lại.
Những hình ảnh chen chúc, kẹt xe ngày nào, giờ đây được thay bằng hình ảnh thanh bình trên từng góc phố.
Ngã tư Hàng Xanh khoát lên mình sự tĩnh lặng đáng ngạc nhiên
Ngã tư Hàng Xanh khoát lên mình sự tĩnh lặng đáng ngạc nhiên


Đường Trần Quốc Hoàng không còn cảnh xe nối đuôi nhau thành hàng dài
Đường Trần Quốc Hoàng không còn cảnh xe nối đuôi nhau thành hàng dài


Đường Phan Xích Long không còn cảnh nhộn nhịp như mọi ngày
Đường Phan Xích Long không còn cảnh nhộn nhịp như mọi ngày

Ngã bảy Lý Thái Tổ không còn cảnh kẹt xe vào giờ cao điểm như mọi khi
Ngã bảy Lý Thái Tổ không còn cảnh kẹt xe vào giờ cao điểm như mọi khi

Ngã bảy Lý Thái Tổ không còn cảnh kẹt xe vào giờ cao điểm như mọi khi
Giao lộ Nguyễn Thị Minh Khai – Cách Mạng Tháng Tám thỏa sức phơi mình dưới nắng ấm ban mai trong cái se lạnh đầu xuân

Vòng xoay nhà thờ Đức Bà trông xinh tươi và duyên dáng hơn trong không gian yên tĩnh
Vòng xoay nhà thờ Đức Bà trông xinh tươi và duyên dáng hơn trong không gian yên tĩnh

Vòng xoay Cây Gõ xe cộ qua lại thưa thớt
Vòng xoay Cây Gõ xe cộ qua lại thưa thớt

Khu vực chợ Bến Thành như còn đang chìm trong giấc ngủ sớm mai
Khu vực chợ Bến Thành như còn đang chìm trong giấc ngủ sớm mai

Đường Điện Biên Phủ trông mát lành trong ngày đầu năm mới
Đường Điện Biên Phủ trông mát lành trong ngày đầu năm mới

Đường Hai Bà Trưng đầy dịu dàng, duyên dáng trong ánh nắng mới
Đường Hai Bà Trưng đầy dịu dàng, duyên dáng trong ánh nắng mới
Quốc Anh – Thảo Trần
Đường phố Sài Gòn “thư thái” nằm… phơi nắng
Đường phố Sài Gòn “thư thái” nằm… phơi nắng Đường phố Sài Gòn “thư thái” nằm… phơi nắng10 7 17592

Thứ Tư, 6 tháng 2, 2013

PHẠM DUY : ÂM NHẠC, NHỤC TÌNH VÀ SỰ CHẾT


  Nhạc sỹ Phạm Duy đã qua đời ngày 27 tháng 1 năm 2013. 


 Trăm năm nhỏ bé và bộn bề, như lời ông đã viết, đang khép lại trong căn nhà nhỏ bình yên giữa Sài Gòn, nơi ông an hưởng tuổi già.

Khi đã đi gần hết trăm năm của đời người lắm thăng trầm, dâu bể, nhạc sĩ Phạm Duy – người ghi dấu ấn không thể phai mờ trong gia tài âm nhạc VN chọn ở lại TP.HCM. Ông sống những ngày cuối đời trong một căn nhà nhỏ nép trong lòng một con hẻm yên tĩnh giữa phố Lê Đại Hành hiện đại và náo nhiệt. Thế nên, ít nhất là với người viết, cuộc phỏng vấn ông là một trải nghiệm làm nghề đặc biệt khi mà mọi câu chuyện cần phải được nhìn theo suốt chiều dài thời gian và chiều rộng không gian.

Tôi là người sung sướng nhất đời

            

Thưa ông, lời đầu tiên xin cho cháu được hỏi ông có khỏe không ạ?

Lúc này thì yếu rồi. Bởi vì tôi 93 tuổi. Tôi không đi bộ được nữa, phải ngồi xe lăn.

Một ngày bình thường của ông trôi qua như thế nào?

Buổi sáng tôi dậy ăn sáng xong rồi ngủ, ăn cơm trưa xong rồi tôi lại ngủ, nhưng đêm thì tôi thức suốt đêm. Tôi không có việc gì cả, nên tôi là người sung sướng nhất đời.
                                                   

Sung sướng hiểu theo nghĩa nào, thưa ông?

Hiểu theo nghĩa là an nhàn thôi, tôi không phải suy nghĩ gì. Trước kia một ngày 24 tiếng thì tôi suy nghĩ tới 25 giờ đồng hồ rồi. Giờ tất cả nhẹ tênh rồi. Thế là tôi sung sướng chứ còn gì.

Ông đã sống ở nhiều nơi từ Hà Nội tới Sài Gòn, từ Việt Nam tới Hoa Kỳ. Nơi nào khiến ông cảm thấy như đang ở nhà?


Phải công nhận là năm tôi bỏ nước ra đi, tôi không phải là người có lý tưởng sống để mà đi. Thành thử tôi rất đau đáu. Tôi là người Việt Nam thì tôi phải sống chết với nước Việt Nam chứ. Khi qua hải ngoại được vài năm, tôi đã viết bài “Rồi đây anh sẽ đưa em về nhà”. Nhưng lúc đó tôi không thể về nhà được ngay, đợi đến ba mươi mấy năm thì mới về được. Cả một đời người rồi còn gì.
                       

Với đàn bà, tôi yêu đến tột độ

 Nhạc sĩ Phạm Duy đang diễn tả tâm trạng chương số 3 Đà Lạt trăng mờ (do Tuấn Ngọc trình bày) trong trường ca Hàn Mặc Tử.
Nhìn lại sự nghiệp của ông đồ sộ và trải dài từ ca khúc tới trường ca, từ tình ca, bé ca tới thiền ca, tâm ca, đạo ca…, phần âm nhạc nào làm ông hài lòng nhất?

Phải nói một vấn đề là tôi không có chọn lựa. Tôi làm cái nào xong là tôi quên ngay. Nếu tôi cứ ngồi ôm chặt “Con đường cái quan” thì chắc cuộc đời tôi chỉ có một bài đó thôi. Tôi vừa làm tâm ca xong thì lại nghĩ tiếp tới làm tục ca. Hai cái nó chống nhau như vậy. Tôi sống theo cảm tính của tôi, là một con người nghệ sĩ đa năng, tế nhị. Bất cứ cái gì xảy ra với tôi, phút trước tôi vui thì phút sau tôi buồn ngay.

Cháu cảm nhận có rất nhiều thái cực trong âm nhạc của ông, khi hạnh phúc lúc đau khổ, khi mê đắm lúc chán chường… Vì sao vậy thưa ông?

Có lẽ do tôi là người cực đoan trong nghệ thuật.
                          

Vậy còn nhục cảm thể xác, chúng có vai trò gì trong những bản tình ca của ông?

Nhạc tình của tôi có vẻ có nhiều nhục tình hơn. Chẳng hạn như bài “Cỏ hồng”. Mà ngay bài “Mẹ Việt Nam” cũng nhắc nhiều đến nhục cảm. Rõ ràng mỗi người (nhạc sĩ) có một phong cách. Ví dụ anh Trịnh Công Sơn viết lời ca rất ảo, tôi lại rất thật. Cũng như mỗi người yêu một người đàn bà theo nhiều cách khác nhau, riêng tôi thì yêu đến tột độ.

Rất nhiều người đàn bà đã đi qua cuộc đời ông, vậy ai là người đã để lại ấn tượng nhiều nhất trong ông?

Có lẽ không ai ngoài vợ. Tất cả những người đi qua chỉ là những người đi qua. Riêng nhà tôi, tôi vẫn tưởng như bà ấy đang ở gần tôi.

Ở tuổi 93, ông còn mong muốn gì trong cuộc đời?

Nói thì có vẻ hơi tiểu thuyết. Nhưng tôi mong cuộc đời tôi kết thúc cho lẹ đi. Già về phương diện tinh thần thì sung sướng thật đấy. Nhưng về vật chất thì, ngủ thì tôi không ngủ được nữa. Có khi trắng đêm. Một ngày tôi chỉ ngủ được ba tiếng. Vật chất, sinh lão bệnh tử. Sinh tử thì dễ quá nhưng bệnh thì ngặt quá. Đó là tôi là người khỏe rồi đấy. Đến giờ còn ngồi để tiếp chuyện được anh. Tôi thấy tôi chưa chết nhưng hình như tôi đã tàn phế.

Ông suy nghĩ gì về cái chết và suy nghĩ này có ảnh hưởng gì đến ông?

Tôi đã nói về cái chết từ khi 40 tuổi. Tôi coi mục đích tối hậu của con người là cái chết. Tôi không có gì là hãi hùng và buồn phiền cả. Nếu được theo đúng thuyết nhà Phật, người ta ăn ở đức độ thì sẽ được tái sinh. Và nếu có sự tái sinh thì tôi sẽ không thích tái sinh nữa đâu. Bởi vì tôi đã mệt quá rồi. Các nhạc sĩ ở đây sướng lắm, không ai mệt như tôi cả, không ai đi nhiều, hát nhiều và sáng tác nhiều như tôi cả. Khổ tâm lắm.

Tôi hơi quá đà trong việc yêu nghệ thuật

                     


Thưa ông, vậy bây giờ ông còn sáng tác?

Có chứ. Tôi vừa làm xong 10 bài hát phổ thơ của Bích Khê. Hay lắm, có dịp anh nghe thử.

Năng lượng nào giúp cuộc đời sáng tác của ông dài như vậy?

Hình như là tôi hơi quá đà trong việc yêu nghệ thuật. Cứ coi như tôi sống trên cái kiềng ba chân, vợ tôi là một, người tình tôi là hai và nghệ thuật là ba. Tôi không bỏ được vợ, không bỏ được người tình và cũng không bỏ được nghệ thuật. 
                                

Những “người từ trăm năm” như ông mà lại nắm bắt rất nhanh về công nghệ quả thật xưa nay hiếm. Điều gì khiến ông làm được điều này? Cháu nghe nói ông chỉ sáng tác nhạc trên máy tính?

Có cái may là khi còn trẻ, tôi vào trường học kỹ nghệ. Năm 1982, tôi đã bắt đầu học kỹ nghệ computer và sáng tác nhạc trên computer kể từ đó. Anh cứ tưởng tượng đi, lúc đó tiếng Việt còn chưa có dấu nữa cơ mà. Dĩ nhiên là tôi cũng học lỏm thôi, chứ không phải tử tế. Công nghệ giúp cho công việc của mọi người được tiến hành nhanh chóng hơn. Nhiều người cứ bảo nhạc sáng tác trên computer hơi giả tạo, âm thanh nó không thật. Nhưng cái nào là thật? Tiếng violon cũng có phải do con người tạo ra mà được đâu. Hơn nữa, ở bên Mỹ, nếu không dùng computer thì không thể soạn nhạc được vì tiền đâu mà thuê nhạc công?

Những tác phẩm của ông đang được diễn đạt lại trong thời đại mới và bởi các giọng ca thuộc thế hệ 8x và 9x. Ông có hài lòng khi nghe họ hát?

Về giọng ca thì có người hay hơn và có người kém đi so với thế hệ đàn chị Thái Thanh. Nhưng về phương diện hòa âm thì hay lắm. Trước kia không có hòa âm, bạ ai đánh bừa đi thôi. Những bản thu âm ngày xưa giờ rát tai lắm, không hợp và tôi không nghe được nữa.

Dịp này, bản “Tình ca” của ông được dựng lại và trình diễn vào đúng ngày Quốc khánh tại Hà Nội trong chương trình hòa nhạc Điều còn mãi do báo VietNamNet tổ chức. Ông có thể cho biết hoàn cảnh ra đời và ý nghĩa của ca khúc này không ạ?

Khoảng năm 1953, khi tôi vừa từ chiến khu vào miền Nam, chiến tranh Triều Tiên đang lên cao tột bậc, tôi nhìn rõ đất nước sắp chia đôi rồi. Thành ra tôi phải làm một bài tình tự dân tộc để kêu gọi mọi người đoàn tụ, hòa hợp và hòa giải. Thế nên tôi viết bài “Tình ca”. Tôi làm ca khúc này rất nhanh, khoảng 15 phút đồng hồ cho ca khúc 3 đoạn. Lời cứ thế mà tuôn ra.

"Điều còn mãi" là chương trình hòa nhạc thường niên do báo Vietnamnet tổ chức từ năm 2009. Năm nay, Điều còn mãi sẽ tiếp tục diễn ra tại Nhà hát Lớn vào14h ngày 2/9 và được truyền hình trực tiếp trên kênh VTV1 với sự tham gia của các ca sĩ Thanh Lam, Hồng Nhung, Mỹ Linh, Đăng Dương, Trọng Tấn... và nhiều nghệ sĩ tên tuổi như violist Xuân Huy, pianist Tuấn Nam... Nhạc trưởng Lê Phi Phi cũng sẽ chỉ huy Dàn nhạc giao hưởng Việt Nam.

Minh Chánh thực hiện

Chủ Nhật, 3 tháng 2, 2013

THƯ DÃN CUỐI TUẦN 030213



    
VỢ MỚI CƯỚI

Tạp chí “Phụ nữ tân thời” phỏng vấn một anh chàng mới cưới vợ, vợ anh ta là một nữ cảnh sát giao thông:
“Xin anh cho biết cảm tưởng khi có một người vợ như vậy?”.
“Rất không thoải mái!”.
“Anh có thể nói rõ hơn?”.
“Vâng, ngay đêm tân hôn tôi đã bị cô ấy phạt tới 3 lỗi cùng lúc: Tốc độ quá nhanh, đỗ sai … nơi quy định và không đội mũ bảo hiểm”! 



MÊ CỜ HƠN MÊ VỢ
Ngày 8-3 khi về đến nhà với bó hoa và gói quà trên tay, chồng được vợ chào đón bằng một bộ đồ ngủ cực kỳ gợi cảm.
“Hãy trói em lại… – Cô vợ kêu lên bằng giọng phấn khích – Và anh làm… bất cứ điều gì anh muốn”.
Thế là anh chồng trói nghiến vợ lại và chạy ra đầu ngõ đánh cờ đến tối mịt mới về. 


TÌNH TRONG THANG MÁY
Trong thang máy, khi ấn nút báo tầng thì khuỷu tay của anh chàng nọ vô tình chạm vào “công tắc điện” của cô gái đứng bên cạnh. Anh chàng vội nói:
- Ôi! Tôi rất xin lỗi! Nếu trái tim của cô mềm mại như bộ ngực cô thì hy vọng cô sẽ tha thứ cho tôi.
Cô gái nhìn anh giây lát rồi trả lời:
- Nếu “cái đó” của anh cũng cứng như khuỷu tay của anh thì… tôi ở phòng 301. 


 
 ÔNG CẢNH SÁT THẬT DỄ THƯƠNG
Một tài xế chạy xe quá tốc lực bị cảnh sát đuổi theo và chặn lại. Anh cảnh sát nói : "Rất may cho anh, hôm nay tôi có chuyện vui trong lòng, tôi cho anh một cơ hội: Nếu anh nói ra một lý do chính đáng tại sao anh chạy xe nhanh quá như vậy thì tôi tha cho anh..."
- "Thưa Xếp, Chẳng nói giấu gì Xếp. Tuần trước con vợ tôi bỏ đi theo một tên cảnh sát, hôm nay, thấy xe Xếp đuổi theo, tôi phải chạy nhanh vì tôi tưởng tên cảnh sát đó đuổi theo để trả lại con vợ cho tôi..."
     - "Hay! Tôi tha cho anh đó...“ 

           


 
LỜI CẦU NGUYỆN LINH ỨNG 

Ở vùng nọ có mốt nuôi vẹt. Một phụ nữ phàn nàn với cha xứ:
-Thưa Cha, lũ vẹt cái nhà con chỉ biết nói mỗi một câu:
“Hi, chúng em là dân chơi nè! Các anh có muốn vui vẻ không ?”
-Thật là tục tĩu! Ta sẽ giúp con việc này. Hai con vẹt Francis và Job
của ta suốt ngày cầu nguyện và đọc kinh thánh. Hãy mang vẹt của con
đến nhà ta. Chung một lồng với chúng, chắc chắn lũ vẹt của con sẽ được dạy dỗ về sự lễ độ và tôn kính.
Người phụ nữ mang hai con vẹt cái của bà ta đến nhà cha xứ. Thấy hai
con vẹt đực đang cầm quyển kinh và lầm bầm cầu nguyện, bà ta liền thả hai con vẹt cái của bà vào với chúng. Các ả vẹt cái la lên:
-Hi , chúng em là dân chơi nè! Các anh có muốn vui vẻ không?
Yên lặng… Một con vẹt đực sững sờ buông rơi quyển Kinh, ngó qua bạn nó và thốt lên:
-Francis! Những lời cầu nguyện của chúng ta đã được ứng nhiệm rồi! 

                 

 
ĐÚNG LÀ TÀO THÁO ! 

Tào Tháo, Lưu Bị và Tôn Quyền họp Hội nghị G3. Vua nhà Hán chủ trì. 
Vua Hán cho các cung nữ cởi trần, bôi nhọ nồi vào vú, bắt múa đãi tướng. 
Cuối cùng, chọn 3 cô đẹp nhất cho ngồi cạnh 3 vị Tào, Lưu, Tôn. Bỗng đèn đuốc tắt hết. 
Hồi lâu đèn nến mới sáng lên. Thì thấy tay Tôn Quyền nhọ đen nhẻm, mũi Lưu Bị cũng bị đen. 
Vua Hán nghĩ bụng: Tôn Quyền khua khuắng cả cung nữ của ta, thế nào nó cũng lấy đất Ngô, 
Lưu Bị ngửi cả cung nữ của ta, thế nào nó cũng lấy Ba Thục, chỉ có Tào Tháo là trung thành với ta. 
Vua Hán bèn khen Tào trung nghĩa. Tào Tháo khoái quá, cười nhe răng. Răng và lưỡi đen thui.

    
TIẾNG VIỆT TUYỆT VỜI !!! 

Trên đường từ Bắc vào Nam phải qua đèo Ngang. Khi qua đèo, một đồng chí lên tiếng :
- Ðất nước mình mấy trăm năm nay làm ăn không khấm khá chắc cũng tại cái đèo này. Nó nằm ngang chình ình nên tổ tiên ta đã đặt tên cho nó là Ðèo Ngang. Chính vì vậy nên làm ăn không phất lên được.
Mọi người thắc mắc hỏi tại sao ? Một đồng chí  trẻ hăng hái phát biểu:
- Có gì đâu mà không hiểu. Ðèo Ngang là Ðang Nghèo! Nếu bây giờ mình đổi lại là Ðèo Nghếch thì Ðếch Nghèo.
Thế là  đồng ý đổi tên thành Ðèo Nghếch. Thật là linh ứng.
Sau vài năm, kinh tế phát triển đi lên, làm ăn khấm khá, dân chúng hơi ấm hơi no.
Nhưng thói đời hể no cơm thì ấm cật, vì vậy dân số càng ngày càng tăng, mà lại tăng quá mức.
Vì vậy  họp khẩn cấp để tìm cách chặn đứng
việc bùng nổ dân số. Nhưng tìm mãi vẫn chưa ra kế hoạch nào. Bổng một chú  già khọm đưa tay xin có ý kiến. Chú nói:
- Trước đây ta đổi Ðèo Ngang thành Ðèo Nghếch thì đúng là có hiệu quả như mong muốn, vậy nay ta lại đổi thêm một lần nữa xem sao vì cái tên nó nói lên cái đặc điểm của vùng đất địa linh nhân kiệt yết hầu của nước ta.
Mọi người nhâu nhâu lên hỏi:
- Nhưng mà ăn nhập gì tới việc kế hoạch hóa gia đình?
Chú kia trả lời:
- Có chứ !
- Thế đồng chí định đổi thành tên gì?
- Ðèo Ðứng !!!!!!!!! 




MÁY DÒ NÓI DỐI 

Anh chàng John rất chuộng máy móc hàng hóa vừa được tung ra thị trường, nhiều khi chưa biết rõ lợi ích, hiệu quả của món hàng.
Một hôm anh ta vác về nhà một món hàng lạ, có hình dáng như một robot và bảo với vợ con đây là một cái máy dò nói dối.
Sẵn dịp cậu con Tommy vừa đi học về… muộn 2 giờ.
Để biểu diễn máy, John hỏi: "Con đi đâu mà giờ này mới về?"
Cậu con trả lời: "Mấy đứa con đi thư viện làm bài chung."
Người máy bèn đến gần Tommy tát cho nó một cái như trời giáng, làm nó bổ chửng.
“John, robot này là máy dò nói dối đó con à, con nói dối là nó đánh đau lắm.  Nói thật đi, con đi đâu?"
Tommy cúi đầu nói: "Con đến nhà bạn coi phim."
"Vậy tụi con xem phim gì?"
Tommy trả lời:  Phim “The Ten Commandments".
Người máy đến tát cho Tommy một cái nữa.
Nó vội vàng chữa lại: "Tụi con xem phim “The Sex Queen”.  Con xin lỗi đã nói dối."
John nghiêm mặt nhìn con: "Con thật đáng xấu hổ, hồi bằng tuổi con, không bao giờ bố dám nói dối cha mẹ."
Người máy lẳng lặng đến tát cho John một cái đích đáng.
Marie, vợ John, ôm bụng cười ngặt ngoẽo, chảy cả nước mắt nước mũi: "Đáng đời anh chưa?  Thằng Tommy thật đúng con anh."
Ngay lập tức người máy cho Marie một cái tát... đo ván! 






BUỔI TỐI ĂN GỪNG ĐỘC NHƯ ĂN THẠCH TÍN


SƯU TẦM 



 (VTC News) - Người xưa có câu: Sáng sớm ăn gừng, tốt hơn cả uống nước sâm; buổi tối ăn gừng, ngang với ăn thạch tín.
Gừng có chứa tinh dầu dễ bay hơi, có thể làm tăng tuần hoàn máu; đồng thời có chứa gingerose, có tác dụng kích thích tiết dịch dạ dày, làm hưng phấn đường ruột, thúc đẩy tiêu hóa. Ngoài ra gừng còn có chứa gingerol, có thể làm giảm sự phát sinh sỏi mật.

Song gừng vừa có lợi lại vừa có hại, trong dân gian Trung Quốc từng truyền nhau câu: "Đi ngủ củ cải, ngủ dậy ăn gừng", nói lên có thể ăn gừng nhưng không nên ăn quá nhiều vào buổi tối.

Trong các sách y học cổ cũng từng "cảnh báo": "Trong vòng một năm, mùa thu không ăn gừng; trong vòng một ngày, đêm không ăn gừng". 
                           

Đặc biệt là vào mùa thu, tốt nhất là không ăn, vì mùa thu thời tiết khô ráo, táo khí (không khí khô) tổn thương phế, cộng thêm ăn gừng cay vào, lại càng dễ làm tổn thương phổi hơn, gây tăng mất nước, khô khan trong cơ thể.

Xem ra, chuyện mùa thu không ăn hoặc ăn ít gừng cùng các thức cay khác đã được cổ nhân xem trọng từ lâu, điều này đã được phân tích rất khoa học.

Cũng liên quan đến vấn đề này, người xưa có câu: Sáng sớm ăn gừng, tốt hơn cả uống nước sâm; buổi tối ăn gừng, ngang với ăn thạch tín.

Lý do là gừng có thể tăng cường và thúc đẩy tuần hoàn máu, kích thích tiết dịch dạ dày, làm hưng phấn ruột- dạ dày, thúc đẩy tiêu hóa, ngoài ra còn có tác dụng kháng khuẩn.

Vào buổi sáng, khí trong dạ dày nhiều, ăn một chút gừng vào sẽ kiện tì ôn vị, khích lệ cho dương khí bốc lên. Đến nửa đêm, dương khí trong người thu lại, âm khí thịnh phát, lúc này ăn gừng sẽ vi phạm qui luật sinh lí.
                                   

Ngược lại với gừng, củ cải tính lạnh, hạ hỏa thanh nhiệt, hạ khí tiêu thực (làm hết đầy bụng). Sau cả ngày mệt mỏi, ăn một ít củ cải sẽ có tác dụng nhuận hầu tiêu thực (tốt cho họng trợ giúp tiêu hóa), thanh nhiệt, có lợi cho việc nghỉ ngơi.     
 

Thứ Bảy, 2 tháng 2, 2013

TÔI KHỎI HO NHỜ CANH RAU DIẾP CÁ VÀ NƯỚC VO GẠO



    Nghĩ lại những năm tháng tuổi thơ với hàng loạt trận ho dai dẳng, tâm trí tôi lại trở nên bấn loạn. Nhà tôi kín gió, mẹ lại chỉ có mình tôi nên chẳng bao giờ để tôi bị lạnh. Vậy mà chẳng hiểu sao, những cơn ho đã xuất hiện ngay khi tôi hai tuổi. Mẹ đưa tôi đi khám bác sỹ và nhận được kết luận tôi viêm phổi.
   Vậy là xin nghỉ việc, mẹ cho tôi nhập viện rồi cho tôi uống thuốc, đưa tôi đi tiêm theo đúng liệu trình điều trị của bác sỹ. Bệnh tôi có giảm nhưng chỉ hai tuần sau lại đâu vào đấy. Từ đó, hết lần này đến lần khác, mẹ đã đưa tôi đi gõ cửa biết bao nhiêu bệnh viện, bao nhiêu thầy thuốc đông, tây y đủ cả mà chẳng bao giờ bệnh dứt hẳn.
Còn nhớ, hồi mới đi học mầm non, có nhiều lần ngứa họng, cô giáo cứ đút cơm vào miệng là tôi lại lên cơn ho, cơm văng tung tóe khắp nơi làm cô bực mình khó chịu. Có bữa, vì ho quá nên tôi đành nhịn đói vì không thể nuốt cơm.
    Đến chiều mẹ đón, cô giáo than phiền với mẹ, mẹ tôi lại ứa nước mắt. Thương con, mẹ không đưa tôi đi mẫu giáo nữa mà gửi sang nhà bà ngoại, cứ đến giờ ăn cơm lại về nhà kèm cho tôi ăn.
Nhiều lúc ho, làm mẹ phải lúi húi dọn dẹp, lòng tôi lại quặn đau vì thương mẹ. Mãi sau này lớn lên, khi tôi có thể tự lo cho mình, mẹ mới bớt vất vả. Nhưng ánh mắt mẹ vẫn luôn buồn bã mỗi lần nghe thấy tiếng ho của tôi trong đêm.
                                        
                                                                     Ảnh minh họa 
   Uống quá nhiều thuốc làm tôi sợ hãi, nên tôi tìm đến chanh muối, mật ong vỏ quất, bổ phế... đủ cả mà cũng chỉ làm dịu cổ họng chứ không dứt ho. Người tôi gầy gò, da tôi xanh xao cũng vì ho. Tôi ngại đi chơi nhiều, ngại tiếp xúc nhiều cũng vì ho. Và vì ho, tôi luôn thấy cuộc sống của mình chán ngắt xám xịt.
Mãi cho tới khi tôi chuẩn bị thi vào đại học, phép màu mới tìm đến. Tình cờ trong một lần đi chợ, gặp trời mưa rào, mẹ tôi tranh thủ trú mưa cùng mấy người đi chợ. Bỗng có một người phụ nữ trung tuổi bước đến, không ngớt lời hỏi nơi bán rau diếp cá ở đâu. Hỏi ra mới biết, cô ấy muốn mua để chữa bệnh ho cho chồng mà tìm mãi ở chợ không được. Vậy là nhờ có cơn mưa, mẹ tôi đã hỏi được phương thuốc chữa ho gia truyền mấy đời nhà cô gái.
Cũng chẳng biết có hiệu nghiệm như lời cô gái kia nói thật không, nhưng có bệnh thì cầu tứ phương, nên mẹ tôi cũng tìm mua diếp cá về thử làm thành canh chữa ho cho tôi với hi vọng mong manh.
Mỗi ngày, mẹ mua 2 lạng rau diếp cá rồi về sửa sạch. Sau đó, mẹ chắt lấy nước vo gạo, đổ đầy cái xoong nhỏ chừng bằng một bát ô tô, rồi thả diếp cá vào đun sôi 15 phút thì bắc ra đưa tôi uống.
    Tôi chúa ghét cái vị tanh của diếp cá, hơn nữa đã dùng đủ mọi thuốc mà chả khỏi nên lúc đầu cứ dùng dằng mãi chẳng chịu uống. Mẹ ép mãi tôi mới nghe theo. Rất may là ngược lại với suy nghĩ của tôi, thứ canh này không khó uống chút nào, khi kết hợp với nước gạo, vị tanh của diếp cá dường như bay đi hết.
Vậy là đều đặn cứ ngày hai lần, tôi đều uống nước gạo diếp cá. Và kỳ lạ thay, cho đến khi uống đến ngày thứ ba thì những cơn ho của tôi đã nhẹ hơn hẳn, tôi bắt đầu ngủ ngon hơn. Đến hết ngày thứ bảy thì những cơn ho đã dứt hẳn. May mắn nhất là sau đó một năm, hai năm, ba năm,... tôi vẫn không bị tái phát những cơn ho nặng nữa. Đời tôi như bước sang một trang mới. Tôi ăn tốt hơn, ngủ nhiều hơn nên càng lúc càng nhuận sắc. Nhìn tôi, ánh mắt mẹ không khỏi ánh lên niềm hạnh phúc vô bờ...
Kể từ đó đến nay, hễ cứ biết ai bị ho, tôi đều phổ biến cho họ cách chữa ho vừa hiệu nghiệm, nhẹ nhàng lại vừa không hề tốn kém này. Những người ho nặng như tôi sau khi kiên trì uống đều đã khỏi, còn những người chớm ho hầu như chỉ uống từ một đến hai bát rau diếp nấu cùng nước vo gạo là đã khỏi...
Tôi đang hạnh phúc chờ từng ngày để đón con trai đầu lòng ra đời. Và tôi hoàn toàn tin tưởng, với bài thuốc này, con tôi sẽ có một tuổi thơ khỏe mạnh, hạnh phúc.